Chương 4: Vân Đài Trình Minh Tuyên (4)

Lý thị gật đầu, rồi gọi Khương Họa:

"A Ninh, con đi chuẩn bị đi. Dạo này ta dạy con không ít cách giao tiếp, để xem con học đến đâu rồi."

Khương Họa hơi do dự, rồi hỏi:

"Trình Chiếu lấy tên tự là Minh Tuyên? Trình Minh Tuyên?"

Thấy phụ thân gật đầu, nàng khựng lại, cố giữ bình tĩnh hành lễ lui xuống.

Vân Đài Trình Minh Tuyên, cái tên nổi tiếng không ai không biết. Nàng chậm rãi đi trên hành lang, nhìn tuyết bay như tơ liễu, lòng thì trôi dạt tận đâu đâu.

“Tại hạ Vân Đài Trình Minh Tuyên. Không biết quý danh của cô nương là gì?”

Một câu nói khiến người ta khắc cốt ghi tâm, tuấn tú mà yếu đuối, nhưng thực chất thủ đoạn lại tàn nhẫn vô cùng.

Nếu hắn là một người như vậy thì thôi cũng không sao.

Nhưng vấn đề là... hắn là một nhân vật trong truyện!

Khương Họa hít sâu một hơi, tự nhủ phải bình tĩnh. Có lẽ chỉ trùng tên thôi. Không thể vì thế mà dọa mình. Việc quan trọng lúc này là nhớ lại chi tiết trong cuốn truyện kia.

Nhưng nhìn tờ giấy trắng trước mặt một lúc lâu, nàng chỉ miễn cưỡng nhớ ra vài tên nhân vật chính. Phải rồi, còn có một nhân vật nữ phụ, nàng nhớ rõ vì nhân vật đó... trùng tên với nàng.

Cuốn tiểu thuyết đó do tỷ tỷ của nàng viết. Lúc đặt tên cho nhân vật nữ phụ này đã vắt óc suy nghĩ, cuối cùng lấy luôn tên nàng đặt cho nhanh. Theo lời tỷ tỷ, nhân vật này chỉ là vai nữ phụ thoáng qua, chết sớm khi vừa tròn mười tám.

Nghĩ đến đây, Khương Họa cụp mắt xuống. Vì ngồi lâu nên giọt mực nhỏ xuống tờ giấy trắng, vừa vặn che mất chữ “Họa” mà nàng vừa viết một nửa.

Thì ra, số mệnh chết yểu chính là nàng.

"Cô nương, Hồng Liên cô nương vừa gửi lời, mời người ngày mai đi ngắm mai ở ngoài thành."

Ngoài cửa có người gõ nhẹ, Thanh Anh bước vào, tay ôm bình trà nóng, khẽ nói:

"Trước đó cô nương không ở phủ, nên Hồng Liên cô nương mới sai người tới hỏi."

Ngoài thành có rừng mai đỏ, ngắm vào ngày tuyết rơi là đẹp nhất. Nhưng Khương Họa chẳng còn tâm trạng đâu mà hưởng thụ cảnh đẹp. Giờ phút này nàng đang chìm đắm trong sự uể oải vì phát hiện mình sống không quá mười tám tuổi. So với mạng sống thì phong hoa tuyết nguyệt thật chẳng đáng nhắc tới.

Nàng yếu ớt khoát tay:

"Ngươi đi nói với biểu tỷ là hôm nay ta ra ngoài có chút mệt, ngày mai không đi được."

Thanh Anh đặt khay trà lên bàn, rót một chén đưa tận tay nàng, rồi mới lui ra ngoài.

Cánh cửa nhẹ nhàng khép lại. Một luồng gió lạnh lùa qua khe cửa khiến Khương Họa không kìm được mà khẽ rùng mình. Trên tờ giấy trắng, lại xuất hiện thêm vài vệt nước, kéo dài nét mực loang lổ.