Chương 2: Vân Đài Trình Minh Tuyên (2)

Thấy nha hoàn cứ nói mãi về thân phận và dung mạo của người kia, Khương Họa hơi cau mày, dù biết đây là thói quen của người hầu trong các nhà quyền quý. Nhưng trong lòng nàng vẫn cảm thấy hơi khó chịu, bèn khoát tay cho Lục Toàn lui xuống.

Nàng sinh ra trong gia đình danh giá, định sẵn một đời vinh hoa phú quý.

Không thể phủ nhận rằng đầu thai đúng nhà là điều rất quan trọng.

Kiếp trước nàng được đầu thai vào nhà rất tốt, nhưng lại chết sớm. Kiếp này lại được đầu thai vào nhà quyền quý, chỉ không biết lần này có còn chết sớm nữa hay không.

Chuyện thân thế đều do số phận, mà thời đại này lại đặt nặng xuất thân. Như vị thư sinh lúc nãy, dù có tài đến mấy mà không có gia thế thì cũng khó mà ngẩng đầu lên được.

Lúc này, nha hoàn Thanh Anh ở lại bên cạnh, thấy Khương Họa cau mày thì biết nàng đang nghĩ ngợi, liền lên tiếng chuyển chủ đề:

"Cô nương, y phục mà Cẩm Y Các vừa làm xong đã được đưa tới chỗ phu nhân rồi, người có muốn đi xem không?"

Khương Họa gật đầu, cùng Thanh Anh đến phòng mẫu thân xem y phục. Còn một tháng nữa là đến đêm trừ tịch, năm nay nàng sẽ cùng mẫu thân, bá mẫu và biểu tỷ tham dự yến tiệc trong cung, nên cần lựa chọn y phục thật cẩn thận.

Không được quá nổi bật, mà cũng không thể quá đơn sơ.

Sau khi chọn được một bộ váy gấm màu đỏ quả hạnh có hoa văn nhẹ nhàng, Khương Họa lười biếng tựa người lên thành ghế, không còn chút sức lực. Mẫu thân nàng, Lý thị nhẹ vỗ lưng hỏi:

"A Ninh gần đây làm sao vậy? Mẫu thân thấy con cứ mệt mỏi, mắt thì không mở nổi."

"Con mở to mắt mà, mẫu thân nhìn thử xem. Hay là mắt con nhỏ lại, người không thấy?"

Khương Họa vội mở to mắt, lông mi chớp chớp như thể đang trêu chọc.

Lý thị lườm nàng một cái rồi bật cười:

"Cái đứa nhỏ này, trong đầu nghĩ cái gì chẳng biết."

Hai mẹ con đang trò chuyện thì Khương lão gia trở về. Khi thấy Khương Họa đang tựa người lên ghế liền cười bảo:

"A Ninh bị chứng lười biếng, chịu khó vận động một chút sẽ khỏe thôi."

Dù nói vậy nhưng ông thương đứa con gái út này nhất nhà, có nặng lời bao giờ đâu.

Khương Họa vội tiến tới cởϊ áσ khoác cho ông, treo lên rồi tò mò hỏi:

"Phụ thân, sao hôm nay người về sớm thế?"

"Bàn xong việc là về ngay, ta phải về ăn tối với mọi người chứ."

Khương Vanh nói nghiêm túc, sau đó ngồi xuống bên cạnh Lý thị, giơ tay véo nhẹ mu bàn tay bà, liền bị bà lườm một cái.

Khương Họa coi như không thấy gì, treo áo xong liền ngồi xuống nghe họ nói chuyện.