Chương 1: Vân Đài Trình Minh Tuyên (1)

Cuối năm, tuyết bay lất phất khắp trời, chẳng bao lâu mặt đất đã phủ một lớp trắng xóa, giẫm chân lên sẽ để lại dấu đen rõ mồn một, trông vô cùng chướng mắt.

Khương Họa vừa ngáp vừa uể oải bước qua hành lang, vạt váy phất phơ theo gió. Khóe mắt nàng vô tình liếc thấy một người mặc áo xanh, bóng dáng ấy cao gầy, toát lên vẻ thanh nhã như trúc non, đang thong thả bước đi giữa nền tuyết trắng. Người kia vừa đi qua, hai hàng dấu chân sau lưng cũng dần bị tuyết lấp mất.

Đây là tiền viện của nhà họ Khương. Khương Họa đoán chắc là có học trò đến bái kiến bá phụ, bèn quay đầu hỏi:

"Kia là lang quân nhà ai vậy?"

Nha hoàn đi theo nàng cũng nhìn theo. Người áo xanh bước đi rất nhanh, liếc một cái là chẳng thấy đâu nữa. Nhưng nha hoàn phản ứng nhanh nhẹn, liền nói:

"Cô nương chờ một chút, nô tỳ đi hỏi thử xem."

Khương Họa lười biếng xua tay:

"Thôi khỏi, về phòng trước đã."

Gần đây nàng cứ uể oải mãi, gọi đại phu đến khám cũng không tìm ra nguyên nhân. Vừa ra ngoài dạo một vòng đã cảm thấy càng thêm mệt, nên tuy có hứng thú với vị thư sinh vừa thấy kia, nhưng cũng không đến mức quá để tâm.

Vừa ngồi xuống chưa được bao lâu thì có một nha hoàn chạy vào, mắt sáng rỡ.

Tên nàng ta là Lục Toàn, tính tình lanh lợi, rất được lòng mọi người trong phủ, lại giỏi nghe ngóng tin vặt.

Vừa thấy nàng ta như vậy, Khương Họa biết ngay lại có chuyện để buôn, liền thuận miệng hỏi:

"Trong phủ có việc gì sao?"

Lục Toàn đáp:

"Dạ không có gì to tát, chỉ là có một vị lang quân trẻ tuổi đến xin gặp Quốc Công gia. Nghe nói người này phong thái nhã nhặn, khí chất hơn người, so với mấy vị lang quân trong phủ còn nổi bật hơn. Tiếc là gia thế quá thấp, Quốc Công gia không chịu gặp, cho người đuổi về rồi."

Nàng ta nói với vẻ đầy tiếc nuối, khiến Khương Họa lại càng thấy tò mò. Vị lang quân Lục Toàn vừa nhắc tới chắc là người nàng gặp lúc nãy.

Vừa nghĩ tới bóng dáng ấy, quả thật rất nổi bật, không ngờ diện mạo còn xuất chúng đến vậy.

"Gia thế thấp? Rốt cuộc là người nhà ai, tên gọi là gì?"

Thời đại này cởi mở, nữ tử hỏi thăm nam tử cũng chẳng phải chuyện xấu hổ gì. Người gan to còn có thể tặng hoa tỏ tình giữa đường. Truyền ra ngoài còn được mọi người ca tụng. Lúc đầu Khương Họa cũng ngại, nhưng lâu dần thì quen.

Lục Toàn đáp:

"Người đó họ Trình, không liên quan gì đến phủ Trình đại tướng quân, chỉ là từ một vùng quê nhỏ tới. Tổ tiên làm quan không cao, thật đáng tiếc cho dung mạo ấy."