Chương 4

Đúng là đã xảy ra chuyện.

Còn là chuyện long trời lở đất!

Bốn chữ “Phong nguyệt Vương Ly” ghép lại chính là tên húy của Nhϊếp chính Trưởng công chúa Thanh Ly. Kết hợp với những từ như “gà mái gáy sáng”, “núi sông nghiêng đổ”…

Đây là một âm mưu hiểm độc nhằm vào quyền chấp chính (1) của Trưởng công chúa.

Không biết đây đã là lần thứ mấy trong năm nay. Thẩm Lệ thật sự không hiểu vì sao đám Thái học sinh hay đυ.ng phải mấy chuyện kỳ quái như vậy.

Nàng nhìn quanh: “Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”

“Phu tử, không phải chúng con làm!”

Nữ sinh Lục Văn Hoa là người bình tĩnh nhất, bước lên hành lễ: “Chúng con nghe nói ở đây có một tảng đá kỳ lạ trông giống như mỹ nhân, cầu duyên rất linh nghiệm, cho nên mới hẹn nhau đến đây cầu nguyện. Ai ngờ… ai ngờ vừa khấn lạy xong, ngẩng đầu lên thì trên đá đã rỉ ra huyết thư…”

Nếu họ “bái đá cầu duyên” thì cùng lắm chỉ phạm vào tội cúng tế trái phép, bị phạt cấm túc hai ngày là xong.

Nhưng bây giờ, họ lại bái trúng “thần dụ” (2), là lời tiên tri “nữ chủ loạn quốc”.

Dùng tà thuật để mưu đồ lật đổ hoàng quyền là tội lớn, đủ để chém đầu!

Thẩm Lệ tiến lên, đưa tay chạm nhẹ vào những chữ trên mặt đá. Đầu ngón tay nàng lập tức dính phải một vệt đỏ đặc quánh như máu tươi.

Nếu có người muốn lợi dụng đám Thái học sinh để phát động thuyết “nữ chủ loạn quốc”, từ đó tạo thế lật đổ quyền lực của Trưởng công chúa…

Thì kẻ gây chuyện chắc chắn còn ẩn náu quanh đây, thậm chí xen lẫn trong đám người này để tiện dẫn dắt dư luận.

“Là ai dẫn các ngươi tới? Ai kể cho các ngươi nghe về tảng đá kỳ lạ này?”

Nàng vê nhẹ đầu ngón tay, “máu tươi” trên đó tỏa ra một mùi hương thoang thoảng kỳ lạ.

“Là…”

Lục Văn Hoa cắn môi, ánh mắt vô thức liếc về phía một thiếu niên tuấn tú, vẻ mặt như đang do dự.

“Không phải ta! Là…”

Thẩm Lệ còn chưa kịp hỏi thì thiếu niên kia đã hoảng loạn chỉ tay sang bên cạnh: “Là Hà huynh! Hà huynh nói muốn cầu nhân duyên nên chúng ta mới theo đến!”

Kẻ gọi là “Hà huynh” tầm hai mươi bảy, hai mươi tám tuổi. Hắn có vóc người trung bình, làn da hơi đen, khuôn mặt vô cùng bình thường, cũng vô cùng xa lạ.

Từ nhỏ, Thẩm Lệ đã mắc chứng khó nhớ mặt người, mà học sinh lại đông. Nàng không dám chắc mình có thể nhớ hết tất cả. Nhưng gương mặt của tên “Hà huynh” này…

Nàng dám khẳng định mình tuyệt đối chưa từng gặp qua.

Hơn nữa, người này tuy mặc đồ thư sinh nhưng lại không mang dáng vẻ khiêm nhường lễ độ của thư sinh. Ngay cả tư thế đứng của hắn cũng rất khác thường: hai chân hơi dạng ra, tay buông hờ, mũi chân hướng ra ngoài, bước chân vững vàng…

Đó là tư thế phòng bị chỉ những người luyện võ mới có.Chú thích:

(1) Chấp chính/ Nhϊếp chính: Thay mặt hoặc tạm thời nắm quyền điều hành chính sự của triều đình khi người đứng đầu không trực tiếp quản lý.

(2) Thần dụ: Lời phán, ý chỉ hay thông điệp được cho là xuất phát từ thần linh.