Để cứu độc đinh duy nhất này, lão phu nhân đang bệnh nặng chỉ còn cách tiền trảm hậu tấu. Bà đem canh thϊếp (1) của ngoại tôn nữ do mình nuôi dưỡng cùng một nửa sản nghiệp của Vương gia gửi đến Lan Kinh ngay trong đêm.
Trưởng công chúa thuận nước đẩy thuyền. Thẩm Lệ được xem như tín vật đầu quân của Vương gia, trở thành Đan Dương quận vương phi.
Việc này vừa làm suy yếu thế lực của Vương gia ở Lang Nha, vừa dùng Thẩm Lệ để kiềm chế Thẩm gia - sĩ tộc đứng đầu Lan Kinh. Đúng là một mũi tên trúng hai con chim nhạn.
Hôn sự vội vã này vốn dĩ chỉ là một cuộc trao đổi lợi ích, không có chút tình cảm chân thật nào.
Nửa năm làm phu thê, một người trấn thủ doanh trại, còn một người thì mai danh ẩn tích (2). Đêm tân hôn lại tan rã trong không vui, e rằng đến khuôn mặt của nhau cũng không nhớ rõ.
Thu hồi dòng suy nghĩ, Thẩm Lệ khẽ thở dài.
Thôi vậy, bây giờ không phải lúc nghĩ đến mấy chuyện phiền lòng ấy.
Hôm nay nàng đến đây là vì chuyện quan trọng. Sáng sớm nay, hai học sinh nữ do nàng quản lý đã theo nhóm Thái học sinh lén rời khỏi học viện, bí mật cúng tế trái phép bên bờ sông Thanh Khê.
Chuyện phiền phức như vậy, các phu tử (3) khác đương nhiên không muốn dây vào.
Vì thế, nữ sư lễ học Vương Tuyết Y trẻ tuổi nhất, cô độc nhất, lại không có chỗ dựa như nàng đành phải ôm công văn cấp trên giao phó, hy sinh ngày nghỉ hiếm hoi mà bò ra khỏi chăn ấm nệm êm, ngồi trên chiếc xe ngựa xóc nảy để trèo đèo lội suối đến nơi rừng núi hoang vu này.
Đám quý nữ ham tám chuyện khi nãy không cung cấp được manh mối nào hữu ích. Thẩm Lệ gật đầu cáo từ rồi nhấc váy men theo đường đá tìm đến thượng lưu.
Mới đi được vài bước, người đánh xe ngựa đã hớt hải chạy đến: “Nữ sư, tìm thấy học sinh rồi! Nhưng… nhưng hình như đã xảy ra chuyện!”
…
Thượng lưu sông Thanh Khê.
Hơn mười thanh thiếu niên mặc đồ thư sinh tụ lại một chỗ. Mặt ai nấy đều lộ vẻ hoang mang, xì xào bàn tán.
Thấy Thẩm Lệ đến, hai nữ sinh vội vàng đứng thẳng, run giọng gọi: “Vương phu tử, sao người lại…”
Sao ta lại đến, đúng không?
Bởi vì Vương phu tử không thích ngày nghỉ!
Bởi vì Vương phu tử không thích ngủ đến khi nào tự tỉnh thì thôi!
Thẩm Lệ khẽ thở dài, nàng nhìn vào khoảng trống mà đám thư sinh nhường ra, chỉ thấy bên bờ sông nước cạn có một tảng đá kỳ lạ hình người đang đứng sừng sững.
Tảng đá màu trắng nhợt, cao chừng sáu thước, giống như mỹ nhân rơi huyết lệ. Trên đó thấp thoáng hiện ra mấy dòng chữ đỏ rợn người:
[Gà mái gáy sáng, sao Hoả ở tâm, Phong nguyệt Vương Ly, núi sông nghiêng đổ.]Chú thích:
(1) Canh thϊếp: Tờ giấy ghi thông tin về ngày, tháng, năm và giờ sinh của một người.
(2) Mai danh ẩn tích: Sống lặng lẽ, không phô trương để tránh sự chú ý của người khác.
(3) Phu tử: Người thầy, bậc hiền triết hoặc người có học vấn cao.