Chương 2

Thiếu nữ vừa thẹn vừa sợ, giả vờ đưa tay định véo má đối phương, khiến cả nhóm bật cười khanh khách.

“Này, ta nghe nói vị Diêm La sống ấy phụng mệnh Nhϊếp chính Trưởng công chúa cưới đích nữ Thẩm gia là Thẩm Lệ làm phi. Kết quả còn chưa kịp động phòng thì hắn đã khoác áo giáp xuất chinh, bỏ lại tân nương một mình suốt nửa năm. Chuyện này là thật hay giả vậy?”

“Thẩm gia nào?”

“Còn có thể là Thẩm gia nào? Đương nhiên là Thẩm gia đứng đầu tứ đại gia tộc, danh chấn Lan Kinh kia rồi.”

“Chà, gia chủ Thẩm gia chỉ có một muội muội bảo bối. Từ nhỏ đã gửi nàng về quê ngoại ở Lang Nha cách xa ngàn dặm để nuôi dưỡng, nâng niu như châu ngọc. Biết bao công tử danh gia vọng tộc muốn kết thân đều bị từ chối… Sao nỡ để cho tên võ phu thô lỗ ấy bẻ gãy đoá kiều hoa? Hắn chịu sao?”

“Chịu hay không chịu thì có ý nghĩa gì? Chẳng qua chỉ là một cuộc hôn nhân chính trị, là kết quả của cuộc tranh đấu giữa hoàng quyền và thế gia…”Nhận ra mình lỡ lời, quý nữ áo gấm vội che miệng ho khan rồi đổi chủ đề: “Ai, không biết vị nương tử Thẩm gia kia có thể sống được mấy ngày trong tay Bá vương.”

Các quý nữ khác đồng loạt thở dài, rồi quay sang nhìn thiếu nữ lạnh lùng như băng tuyết, từ đầu đến cuối vẫn đứng im bên cạnh.

“Tuyết Y, ngươi cũng là người Lang Nha, có quen biết vị nương tử đáng thương của Thẩm gia kia không?”

Thiếu nữ vốn đang đứng ngoài hóng chuyện, bỗng nhiên bị chỉ đích danh.

Tên thật của thiếu nữ là Thẩm Lệ, tên giả là Vương Tuyết Y. Thiếu nữ dịu dàng buông màn che mặt, bừng tỉnh từ dòng suy nghĩ miên man.

Nàng mỉm cười: “À, ta không quen biết.”



Nàng là nữ sư Vương Tuyết Y, cũng là quý nữ Thẩm gia, Thẩm Lệ.

Là vị nương tử bị ép gả cho tên võ tướng nông phu, là đoá kiều hoa bị Bá vương bẻ gãy trong lời đồn kia.

Mùa hạ năm ngoái, biểu ca của Thẩm Lệ là Vương Tri Hành say rượu mà thất lễ, dám công khai bàn luận triều chính, mắng Nhϊếp chính Trưởng công chúa Tiêu Thanh Ly nên bị giam vào ngục.

Vương gia ở Lang Nha tuy là vọng tộc trăm năm, nhưng sau loạn lạc nhân khẩu thưa thớt. Trên không có người dẫn dắt, dưới không có kẻ tài giỏi. Đến đời này gia thế đã suy tàn, không còn thịnh vượng như xưa.

Hiện Trưởng công chúa muốn đẩy mạnh cải cách thì buộc phải làm suy yếu sự thao túng hoàng quyền của sĩ tộc. Đúng lúc Vương gia lại đâm đầu vào lưỡi giáo, chẳng khác nào tự tìm đường chết.