Chương 1

Tháng ba tiết Thượng Tị (1), cảnh núi xuân tươi đẹp tràn đầy sức sống.

Trời quang mây tạnh. Bên bờ sông Thanh Khê, nước dâng thì thuyền lên. Mây trời nhuộm ráng hồng rực rỡ. Không ít già trẻ nam nữ rủ nhau đến đây để trừ uế, tẩy trần (2).

Trong chốc lát, xe sang ngựa quý nối đuôi nhau, hương rượu hoa quyện với gió trời. Trên đường, ngựa xe qua lại tấp nập.

Dưới tán cây ven đường, một tấm bình phong bằng lụa xanh được dựng lên. Vài vị quý nữ trẻ trung, xinh đẹp đang tụ lại trò chuyện.

Bỗng gió nổi lên, một thiếu nữ hoảng hốt kêu lên một tiếng rồi vội nhấc váy đuổi theo chiếc mũ bị gió cuốn bay về phía bờ sông. Nhưng nàng ấy mới chạy được vài bước đã bị vị quý nữ đứng đầu kéo lại.

“Này, đừng chạy lung tung. Đi nữa là đến địa bàn của Hổ Uy quân đấy.”

“Tỷ tỷ đừng doạ ta. Hổ Uy quân sao lại ở nơi hoang vắng thế này.”

“Ta doạ ngươi làm gì? Ta nghe phụ thân nói quận vương Đan Dương vừa dẹp loạn trở về. Binh sĩ dưới trướng đang đóng quân ở vùng ngoại ô, cách đây hơn mười dặm. Họ thường phái người tới khu vực này tuần tra, dọa người ta sợ chết khϊếp.”

“Quận vương Đan Dương… Tiêu Nhiên?”

Nghe đến danh vị “sát thần” này, mấy cô nương vừa rồi còn cười đùa lập tức im bặt.

“Chính là người mười ba tuổi đã theo phụ thân ra trận, mười bốn tuổi dẫn quân chiếm liên tiếp ba thành, mười sáu tuổi gϊếŧ bảy vạn quân địch, chở quan tài vào kinh thành, mười bảy tuổi gϊếŧ người giữa ban ngày, chém đầu bốn vị quan triều đình ngay trước cửa cung…”

Thiếu nữ bị gió cuốn bay mũ nuốt khan: “… Tiêu Nhiên?”

Gia tộc Tiêu Nhiên vốn là hậu duệ của một nhánh hoàng thất đã suy tàn. Đến đời tổ phụ của hắn, gia cảnh sa sút đến mức phải sống bằng nghề thuần ngựa, thậm chí còn cưới một nữ tù binh dị tộc làm thê tử.

May mà lão gia sinh được một người nhi tử xuất sắc. Khi tiên đế còn là Lang Nha Vương, thiên hạ tranh giành khốc liệt. Phụ tử Tiêu Nhiên đi theo tiên đế nam chinh bắc phạt, lập nhiều công lao. Nhờ vậy gia tộc mới được khôi phục tước vị, trở lại hàng ngũ hoàng thân quốc thích.

Mà Tiêu Nhiên còn đáng sợ hơn cả phụ thân hắn.

Danh tiếng hung tàn của hắn vang xa khắp kinh thành, đến mức chỉ cần nhắc tên thôi cũng đủ doạ trẻ con không dám khóc lúc nửa đêm.

Đối với gia tộc huyết thống không thuần, dựa vào chém gϊếŧ bán mạng mà thăng tiến này, thái độ của các thế gia đại tộc đầy mâu thuẫn: vừa khinh thường lại vừa sợ hãi.

Quý nữ áo gấm dùng quạt lụa che miệng, trêu chọc: “Ngươi cẩn thận không là bị đám binh lính thô lỗ bắt đi làm tân nương đấy!”Chú thích:

(1) Thượng Tị: Một ngày lễ truyền thống của Trung Quốc thời phong kiến, diễn ra vào ngày 3 tháng 3 âm lịch. Đây là ngày trừ uế, xua đuổi vận xui, cầu sức khoẻ và bình an khi bước sang mùa xuân - hè.

(2) Tẩy trần: Loại bỏ năng lượng xấu, vận rủi bám theo con người, để cơ thể và tinh thần trở nên nhẹ nhàng, sạch sẽ, tích cực hơn.