Phòng nhạc trong toà nhà nghệ thuật chính là “căn cứ bí mật” cho ba năm “lén lút qua lại” của Ứng Gia Nhược và Tạ Vọng Ngôn.
Giờ ra chơi.
Ứng Gia Nhược thò cái đầu nhỏ ra từ cửa, lén lút đảo mắt một vòng. Thấy Tạ Vọng Ngôn đã ngồi đó, cô lại quay ra nhìn hành lang trống trơn mới yên tâm bước vào và khóa cửa. Do dự một lúc, cô còn cẩn thận kéo hết rèm cửa lại.
Căn phòng sáng sủa lập tức tối đôi chút, giống như phủ thêm một lớp sương mỏng. Ánh nắng xuyên qua rèm voan, rải xuống những hạt bụi lơ lửng trong không khí, trông cứ như đang phát sáng trong sắc cầu vồng nhàn nhạt.
Tạ Vọng Ngôn ngồi ở hàng đầu tiên, dáng vẻ nhàn nhã, tay xoay xoay thẻ học sinh của trường. Đầu ngón tay đôi khi lướt nhẹ qua ô ảnh nhỏ bên trái, là ảnh tốt nghiệp cấp hai của Ứng Gia Nhược. Khi đó cô gái còn chưa nở rộ như bây giờ, má vẫn hơi bầu bĩnh, đôi mắt hồ ly mềm mại còn mang vẻ non nớt.
Anh ngắm một lúc, rồi ngẩng đầu lên gọi tên cô: “Ứng Gia Nhược.”
Giọng anh thong thả, khàn nhẹ như thiếu ngủ cả đêm, nghe là biết tối qua chẳng yên giấc.
Ứng Gia Nhược nhớ tới chuyện bị anh chọc lúc sáng, trong lòng vẫn còn bực. Mặt mũi thì không chịu thua, cô nghiêm giọng bắt chước gọi lại: “Tạ Vọng Ngôn, làm gì?”
Khoé môi Tạ Vọng Ngôn cong lên rất nhẹ: “Không làm gì. Chỉ muốn hỏi cậu một câu thôi.”
Ứng Gia Nhược luôn có cảm giác cái dáng vẻ này của anh không có ý gì tử tế, nhưng vì tin bạn nên vẫn vô thức đáp: “Gì?”
Tạ Vọng Ngôn hơi nhấc cằm, ra hiệu bảo cô nhìn quanh căn phòng đang bị khóa kín và kéo rèm, bầu không khí mập mờ đến mức kỳ lạ.
Rồi anh buông một câu làm hồn vía cô muốn bay luôn: “Cậu thấy có giống... đang vụиɠ ŧяộʍ không?”
Ứng Gia Nhược suýt trượt chân té tại chỗ: “Vụng cái đầu cậu ấy! Ông nội đặt tên cậu là Tạ Vọng Ngôn, chẳng lẽ là để cậu đi nói mấy lời vớ vẩn vậy hả?"
Cô dằn lại bực, nhớ đến chuyện quan trọng hơn, lập tức chuyển chủ đề: “Trả thẻ cho tôi.”
Tạ Vọng Ngôn kẹp thẻ học sinh giữa ngón trỏ và ngón giữa, nghiêng tay một cái, ánh sáng mờ trong phòng chiếu thành một vệt bạc trên mặt bàn. Anh lười biếng lắc nhẹ: “Tự qua mà lấy.”
Đứng dưới mái nhà người ta thì phải cúi đầu.
Ánh mắt Ứng Gia Nhược đuổi theo thẻ học sinh đang đung đưa, cuối cùng chỉ đành ngoan ngoãn bước tới. Cô đứng giữa hai chân dài thẳng tắp đang hơi mở của Tạ Vọng Ngôn, bóng của cô đổ xuống người anh nhưng bản thân lại hoàn toàn không để ý. Cô cúi xuống lấy lại thẻ, gài lên ngực áo mình.
Kiểm tra chắc chắn không rơi nữa, cô mới chậm rãi buông một câu: “Cậu chảnh dữ ha.”
Tạ Vọng Ngôn liếc qua gương mặt càng lớn càng rực rỡ của cô gái sau lễ thành niên, rồi cụp mắt xuống, hờ hững đáp: “Quá khen, không bằng cậu đâu.”
Giờ ra chơi sắp hết, thẻ cũng đã lấy lại, không ảnh hưởng gì đến buổi kiểm tra tác phong trước giờ thể dục giữa giờ. Ứng Gia Nhược không chút do dự xoay người định đi.
Nhưng vừa nghiêng người, cổ tay cô liền bị kéo nhẹ một cái.
(Edit: Y Lan Như Mộng)