Chương 33: Bánh nhỏ

Anh thong thả lắc nhẹ đồng hồ cát, lớp cát trắng mịn lặng lẽ chảy xuống.

Đó là quà sinh nhật năm mười tuổi Tạ Vọng Ngôn tặng cho Ứng Gia Nhược.

Do chính tay anh làm.

Ứng Gia Nhược ngang ngược nói: “Cậu tặng rồi thì là của tớ!”

Từ nhỏ, cô đã có lòng chiếm hữu cực mạnh với những món đồ Tạ Vọng Ngôn tặng.

Hồi bé, chiếc bánh nhỏ anh mua cho cô bị mấy đứa trẻ trong ngõ giành mất, Ứng Gia Nhược còn lao vào đánh nhau với người ta.

Khi đó, Diệp Dung hỏi tiểu Gia Nhược vì sao lại đánh nhau, cô trả lời: “Vì con muốn ăn bánh nhỏ anh Vọng Ngôn mua cho con.”

Diệp Dung bất lực gõ nhẹ lên cái đầu nhỏ của cô: “Vậy nên con đánh nhau với đứa cao hơn con cả cái đầu à?”

Bé Cánh Cụt gật đầu đầy chính trực: “Vâng.”

Diệp Dung dịu giọng: “Sau này gặp chuyện như thế, phải bảo vệ bản thân trước. Bánh nhỏ mất rồi, mẹ có thể mua cho con cái khác.”

Bé Cánh Cụt lắc đầu: “Không được, cái này là anh Vọng Ngôn cho con.”

Diệp Dung lại nói: “Bánh của Vọng Ngôn cũng mua ở tiệm bánh thôi mà, mẹ mua cho con cái khác thì không giống sao?”

“Không giống.”

“Sao lại không giống?”

Ứng Gia Nhược không giải thích được. Hàng mày xinh xắn khẽ nhíu lại: “Con cũng không biết vì sao, nhưng dù sao thì chính là không giống.”

Cho đến tận bây giờ, cô vẫn không thể giải thích được.

Tạ Vọng Ngôn bật cười khẽ: “Ứng Gia Nhược, cậu mấy tuổi rồi mà tính chiếm hữu vẫn mạnh thế?”

“Ba tuổi nhân sáu, tớ vẫn là em bé!”

“Được rồi,” anh nói, “bé Cánh Cụt đến giờ về tổ.”

Cát mịn chảy hết xuống đáy quả cầu thủy tinh, Tạ Vọng Ngôn cuối cùng cũng đặt đồng hồ cát về lại chỗ cũ.

Đến lúc cô nên nghỉ ngơi rồi.

Ứng Gia Nhược liếc nhìn đồng hồ đã gần hai giờ sáng.

May mà ngày mai không có tiết tự học sớm.

Tạ Vọng Ngôn đã bước về phía cửa được hai bước, lại quay trở lại, từ trên cao nhìn xuống cô gái đang quỳ ngồi bên mép giường: “À đúng rồi, tớ có một chuyện khá băn khoăn. Nếu cậu không nói cho tớ biết, chắc tối nay tớ khó ngủ.”

Vì áy náy chuyện ban nãy, Ứng Gia Nhược ngẩng đầu hỏi theo: “Chuyện gì vậy?”

Anh đứng dưới ánh đèn, hơi cụp mắt. Ánh sáng mờ ảo khiến đường nét gương mặt anh mang một vẻ đẹp sắc sảo khó nói, cảm giác áp lực và nguy hiểm của một người đàn ông lặng lẽ lan ra trong đêm khuya.

...

Câu trả lời đó không quan trọng. Quan trọng là, Ứng Gia Nhược đang phải đối mặt với khó khăn lớn nhất sau khi “trưởng thành”.

Kết quả thi thử lần một đã công bố. Không những cô không giữ được ngôi vị hạng nhất toàn khối, mà còn tụt liền hơn mười hạng. Ba năm cấp ba, đây là lần đầu tiên cô rơi khỏi top 100 của khối.

Ứng Gia Nhược ngồi trong lớp, hàng mi rũ xuống, nhìn bài thi của mình, vẫn là môn vật lý kéo điểm xuống.

Môn này hễ đề khó một chút là cô không lên điểm nổi. Càng muốn thi tốt, lại càng thi không tốt.

Thêm vào đó, khoảng thời gian này sức khỏe và cảm xúc đều không ổn, các môn khác cũng không phát huy được như bình thường.

Giang Tâm Di biết cô tụt hạng nên tâm trạng không tốt, liền an ủi: “Bạn cùng bàn à, dạo này áp lực của cậu có vẻ lớn thật. Thả lỏng chút đi, dù vật lý có lệch môn, thì thi đại học cũng chắc chắn vượt mốc 985 thôi.”