Ứng Gia Nhược theo ánh mắt cậu nhìn sang, người cứng đờ. Trên trang sách là một cảnh minh họa mang không khí mờ ảo, hơi nước lảng bảng, ánh nhìn và bố cục khiến người ta khó mà không nghĩ ngợi thêm.
Tạ Vọng Ngôn lướt mắt qua, giọng nói hạ thấp, nhẹ tênh: “Chẳng phải là... rơi vào... rung động rồi sao?”
Ứng Gia Nhược liếc trộm Tạ Vọng Ngôn một cái. Sự ăn ý tích lũy suốt bao năm thanh mai trúc mã khiến chuông cảnh báo trong đầu cô reo ầm lên: tên này chắc chắn là tới để cười nhạo cô!
Cô vội vàng đưa tay bịt miệng anh.
Tạ Vọng Ngôn đang cầm đồng hồ cát, sợ cô hấp tấp đâm sầm làm rơi vỡ, đến lúc đó người khóc vẫn là cô nên tiện thể dang hai tay, mặc cho cô lao tới.
Ứng Gia Nhược trợn mắt nhìn anh, hằn học: “Cấm cậu đọc lời thoại! Cũng cấm cười nhạo tớ! Đồng ý thì chớp mắt một cái.”
Tấm chăn lụa trơn tuột trượt khỏi vai cô. Mùi hương đào mọng nước nhàn nhạt thường ngày trên người thiếu nữ, tối nay bỗng đậm hơn hẳn, như đã được ủ trong không gian kín suốt lâu, giờ phút này bung tỏa ra, rồi hóa thành những dây leo vô hình, lặng lẽ vây chặt lấy anh.
Tạ Vọng Ngôn thong thả chớp mắt một cái.
Ứng Gia Nhược lúc này mới do dự, chậm rãi từng chút một buông tay ra.
Ai ngờ, câu đầu tiên Tạ Vọng Ngôn nói lại vượt ngoài dự liệu của cô: “Tay cậu sạch chứ?”
Sau khi lỡ xem một bộ truyện tranh chỉ dành cho người lớn, đầu óc nhỏ xíu của Ứng Gia Nhược đã không còn trong sáng nữa. Nghe câu này, phản xạ đầu tiên của cô là nghĩ Tạ Vọng Ngôn nghi ngờ cô nửa đêm không ngủ mà làm chuyện linh tinh! Cái nồi này cô có chết cũng không đội!
“Sạch! Tạ Vọng Ngôn, cậu đang nghĩ mấy thứ quỷ quái gì thế hả!”
Thiếu nữ xòe bàn tay trắng nõn, sạch sẽ, đưa thẳng tới trước mắt anh lắc qua lắc lại để tự chứng minh: “Cậu nhìn đi, nhìn đi!!”
Tạ Vọng Ngôn nhìn bàn tay trắng muốt lắc lư trước mặt, thật ra anh hoàn toàn không có ý đó.
Ngay giây sau, anh bỗng lên tiếng: “Ứng Gia Nhược.”
“Gì nữa?” cô đáp.
Tạ Vọng Ngô chậm rãi nói ra: “Miệng tớ đau. Cậu mạnh tay quá.”
Cái quái gì vậy?
Ánh mắt Ứng Gia Nhược vô thức lướt qua nửa dưới gương mặt thiếu niên, rồi đột ngột khựng lại.
Môi Tạ Vọng Ngôn nhìn thì có vẻ bạc tình, nhưng ngắm kỹ mới thấy hình dáng giống cánh hoa, còn hồng hào hơn cả mấy nam chính trong truyện tranh.
Có lẽ vì vừa bị cô che miệng, khóe môi anh đỏ lên rực rỡ, kéo theo làn da trắng lạnh bên cạnh cũng ửng hồng nhè nhẹ, trông như vừa bị thứ gì đó “tàn phá”, mang một vẻ đẹp vừa diễm lệ vừa mong manh.
Cô chậm nửa nhịp, nhớ lại cảm giác nơi lòng bàn tay khi chạm vào môi anh lúc nãy.
Mềm. Ẩm.
Hôn thì cũng là cảm giác này sao? Á! Cô đang nghĩ mấy thứ quỷ quái gì vậy chứ. Cô có tội.
Ứng Gia Nhược cảm thấy đầu óc mình vừa “làm bẩn” Tạ Vọng Ngôn, trong lòng dâng lên chút xíu áy náy.
Sau này tuyệt đối không thức khuya xem truyện tranh nữa, đặc biệt là mấy bộ dành cho người lớn.
“Cậu không được chơi đồng hồ cát của tớ nữa!” Ứng Gia Nhược co nhẹ các đầu ngón tay, cứng ngắc chuyển chủ đề.
“Của cậu cái gì,” Tạ Vọng Ngôn bắt lời, nhắc nhở vừa đủ, “Bạn học Ứng Gia Nhược, phải nói cho cậu biết, đây là tài sản chung của chúng ta.”