Chương 29: Khıêυ khí©h

Ứng Gia Nhược mặt không đổi sắc: “Cũng bình thường thôi.”

Chu Nhiễm nhìn thêm lần cuối dáng vẻ Tạ Vọng Ngôn đang càn quét sân bóng. Tỷ lệ chiều cao vượt trội, đứng giữa đám học sinh thể dục vẫn không hề kém cạnh, thậm chí còn nhỉnh hơn. Tóc đen nơi trán bị gió thổi tung, để lộ ánh mắt sắc bén nhưng đầy khí chất ngang tàng.

Tuổi trẻ hăng hái, phóng khoáng, khoảnh khắc này chính là minh chứng hoàn hảo nhất.

Bình thường?

Mãi đến khi cùng Ứng Gia Nhược đi ra khỏi căng tin, ngang qua sân bóng lần nữa, Chu Nhiễm vẫn chưa hoàn hồn lại được.

Chuông tan học vang lên, con gái đứng xem quanh sân bóng ngày càng đông.

Ứng Gia Nhược cầm lon nước ngọt ướp lạnh mát rượi, tâm trạng đã dịu xuống không ít, không còn bứt rứt như trước. Đúng lúc trận đấu kết thúc, cô cũng có hứng liếc nhìn xem Tạ Vọng Ngôn thắng hay thua.

Không liếc thì thôi, liếc một cái là toi.

Tạ Vọng Ngôn ngẩng mi mắt lên. Từng cử chỉ vẫn là vẻ lười nhác, kiêu ngạo quen thuộc. Nhưng ngay giây tiếp theo khi ánh mắt chạm phải Ứng Gia Nhược, anh tiện tay ném quả bóng vào lòng đồng đội, rồi thong thả bước về phía cô.

Ứng Gia Nhược hơi hoảng. Đầu ngón tay siết chặt lon, vô tình bật nắp lon nước, phát ra một tiếng “bụp” rất khẽ. Cô chẳng buồn để ý, trong đầu chỉ toàn là: Sao lại càng lúc càng gần thế này? Cậu ấy không định đi tới đây đấy chứ?

Không đâu, không đâu, không đâu!

Rõ ràng đã nói ở trường phải giả vờ không quen nhau, Tạ Vọng Ngôn không thể nào đến mấy ngày cuối cùng lại tự phá kèo được.

Giây tiếp theo... Tay Ứng Gia Nhược trống không. Tạ Vọng Ngôn đã rất tự nhiên cầm lấy lon nước vừa bật nắp từ tay cô, ngửa đầu uống mấy ngụm.

Vừa vận động xong, gân xanh trên cánh tay và mu bàn tay anh càng hiện rõ. Sự tùy ý ấy lại mang theo một cảm giác quyến rũ rất riêng, lơ lửng đâu đó giữa thiếu niên và người trưởng thành.

Nói dễ hiểu thì là rất “nóng bỏng”.

Trên người anh dường như còn mang theo hơi nóng dạt dào sau khi vận động. Mùi bạc hà vốn nhạt và lạnh nay trở nên đầy tính áp đảo, từ bốn phía ập tới, chiếm trọn hơi thở của cô.

Cơ thể Ứng Gia Nhược vừa được nước lạnh làm dịu xong lại bắt đầu nóng bừng. Cô hé môi, câu “cái này không phải mua cho cậu uống” còn chưa kịp nói ra.

Tạ Vọng Ngô đã lên tiếng trước. Giọng nói hơi lạnh, pha chút cười biếng nhác: “Cảm ơn.”

Khıêυ khí©h!

Không khí xung quanh như bị bấm nút tạm dừng. Trời ơi, cảnh này đúng là công khai không che giấu.

Hot topic hôm nay trên diễn đàn trường: [Cô gái à, em và lon nước này, đều là của tôi. 9 Ảnh.]

Chín bức ảnh, ghi lại trọn vẹn từng biểu cảm thay đổi của Ứng Gia Nhược và Tạ Vọng Ngô trên sân bóng rổ ban nãy, từng khung hình đều toát lên cảm giác “từ trường không hợp”.

[Mẹ nó, đứa nào mở cái topic này vậy? Giờ học Văn người ta học thuộc thơ cổ, còn mày thì học thuộc lời thoại đại ca học đường với tổng tài bá đạo à?]

[Trời ơi, tôi còn tưởng lại thêm một học sinh khối 12 học đến phát điên. Ai dè nhìn ảnh xong suýt phun cả bữa trưa. Đây là ảnh thật hay xạo vậy?]