Chương 28: Vết bầm bí ẩn

Lớp phó môn văn Tùy Ân bước vào, nghe loáng thoáng câu chuyện. Cô lên tiếng: “Lúc nãy thầy thể dục hỏi rồi. Tạ Vọng Ngôn bảo là bị một bé cưng cánh cụt nhỏ bên đường đá một cái. Không hiểu sao một đại soái ca mà kể mấy câu đùa như thế lại có sức hút bất ngờ luôn đó.”

Ứng Gia Nhược im lặng trong ba giây. Rồi rất bình tĩnh đổi cái bút có nắp hình chim cánh cụt thành cây bút bi bình thường.

Chu Nhiễm, cô bạn đeo kính tròn ngồi trước xoay người lại, đẩy gọng kính như phát hiện bí mật quốc gia: “Các cậu không nhận ra điểm mấu chốt à?”

Cả ba đồng loạt nhìn cô.

Giang Tâm Di và Tùy Ân thì tò mò.

Ứng Gia Nhược thì bình tĩnh ngoài mặt, chột dạ tận đáy mắt. Dù sao kẻ gây án đúng là cô còn gì.

Chu Nhiễm cười đầy thần bí: “Cậu ấy nói là bé cưng đó! Trời đất ơi, giá như tớ ghi âm lại được, để làm chuông báo thức thì tan chảy mất!”

Ứng Gia Nhược: “...”

Trái tim cô rơi đánh “cạch”.

Rơi xong lại không biết phải diễn tả cảm giác này thế nào: ngượng, rối, buồn cười, muốn độn thổ...

Tất cả trộn vào nhau.

Chu Nhiễm bỗng dùng bút gõ nhẹ lên bàn của Ứng Gia Nhược: “À đúng rồi, cậu có đi căng tin không? Giờ đang trong tiết, ít người lắm.”

Giang Tâm Di đã quay sang bàn bên, say sưa bàn tán về “vết bầm bí ẩn trên người Tạ Vọng Ngôn”. Ứng Gia Nhược cũng đang muốn mua một chai nước ngọt ướp lạnh để hạ nhiệt cái đầu vừa nóng vừa bức bối, nên lập tức gật đầu đồng ý với lời rủ của Chu Nhiễm.

Năm phút sau.

Ứng Gia Nhược: thật sự không hiểu nổi, nói là đi căng tin, vậy mà chân lại đứng khựng giữa sân bóng rổ. Chu Nhiễm kích động hẳn lên: “Mau nhìn kìa!”

Theo hướng tay cô chỉ, Ứng Gia Nhược liếc mắt một cái đã thấy ngay bóng dáng Tạ Vọng Ngôn nổi bật giữa đám đông.

Ánh nắng rực rỡ buổi trưa cũng không chói mắt bằng anh. Vậy mà bản thân lại tỏ ra vô cùng thờ ơ, lười biếng như đang dạo chơi trên sân, hoàn toàn dựa vào gương mặt đẹp trời sinh để gánh trọn những tiếng hò reo bên ngoài.

Cho đến khi ánh mắt Tạ Vọng Ngôn vô tình lướt qua ngoài sân, khựng lại đúng một giây.

Bốn, năm nam sinh đang chực chờ chắn dưới rổ. Anh đột ngột xoay người, phá phòng thủ, rồi bật lên cao, úp rổ gọn gàng.

Cả đội đối phương đồng loạt đứng hình.

Ủa? Tạ Vọng Ngôn tự dưng đánh nghiêm túc vậy? Có ai báo trước đâu? Chết tiệt, còn càng lúc càng đánh ác hơn nữa?

Theo cú ném bóng của anh, vạt áo bóng rổ xanh rộng thùng thình bị hất lên, lộ ra đường cơ bụng săn chắc, gọn gàng. Chỉ một thoáng qua, cũng đủ thấy rõ sức mạnh tuổi trẻ đang cuộn trào trong cơ thể thiếu niên ấy.

Bên ngoài sân, tiếng reo hò bỗng bùng nổ dữ dội hơn.

Tạ Vọng Ngôn kiếp trước chắc chết vì quá phô trương mất.

Ứng Gia Nhược liếc thêm một cái rồi giục: “Có gì đâu mà nhìn, sắp tan học rồi, lát nữa căng tin xếp hàng dài lắm.”

Chu Nhiễm xoay đầu ra sau gần một trăm tám mươi độ, mắt vẫn dán chặt vào sân bóng: “Chậc chậc chậc... cái eo này, đôi chân này, cơ bắp vừa vặn thế kia...”

“Bạn học Ứng này, kiếp trước cậu là ni cô à?”

“Đối diện kiểu ma mị đỉnh cấp chuẩn sách giáo khoa thế này mà cậu vẫn dửng dưng, lòng tĩnh như nước?”