Chương 27: Thủ phạm chính là cô

Ứng Gia Nhược giữ vẻ nghiêm túc, soạn tiếp: [Tôi có vấn đề muốn hỏi cậu.]

X: [Có]

“... Có cái gì có?”

Ứng Gia Nhược thì thào đầy bất mãn. Cô còn chưa hỏi mà.

Cho đến khi... Một tin mới nhảy ra.

X: [Váy của cậu có...]

Câu chữ đột ngột hiện lên như dòng điện mạnh táp thẳng từ ngón tay đến vành tai.

Ứng Gia Nhược hoảng hồn ném điện thoại vào hộc bàn. May là rơi trúng balo nên không gây tiếng động lớn.

Không thì. Cả lớp sẽ kéo tới xem kỳ quan “tai đỏ phát sáng”.

Lớp 7 có nề nếp học rất tốt. Tối tự học chẳng ai gây ồn, chẳng ai hóng chuyện.

Hoặc cắm đầu học, hoặc cúi đầu chơi điện thoại trong im lặng.

Ở hàng cuối, chỉ cần ngẩng mắt một chút là Tạ Vọng Ngôn có thể nhìn thấy Ứng Gia Nhược ngồi cách mình ba dãy bàn.

Cô mặc sơ mi đồng phục mùa xuân, chống một tay rồi úp mặt xuống gần sát mặt bàn. Cả gương mặt vùi sâu vào cánh tay, để lộ đoạn cổ mảnh mai. Làn da trắng mịn như tờ giấy bị vấy mực đỏ, từ tai tràn xuống cổ áo, rồi chậm rãi biến mất dưới lớp vải.

Tạ Vọng Ngôn nhìn thêm một lúc, sợ da cô đỏ tới mức bốc cháy, nên rất có trách nhiệm kiểu “thanh mai trúc mã” mà gửi lời an ủi: [Đừng ngại. Đây là dấu hiệu cậu lớn rồi.]

Ứng Gia Nhược ngay lập tức đáp: [Im đi! Không được nói nữa!]

Bị cậu trúc mã phát hiện phản ứng sinh lý, khác gì bị bắt gặp đang tự xử đâu?

Trước khi cô kêu “im”, Tạ Vọng Ngôn còn lễ phép gửi thêm một câu chúc mừng.

X: [Chúc mừng nha.]

Nhận được “giấy chứng nhận trưởng thành” từ Tạ Vọng Ngôn, Ứng Gia Nhược cảm giác như nhận “thông báo nguy kịch”.

Cô như vừa bước chân vào một chiều không gian hoàn toàn mới: ngơ ngác, sợ hãi, hồi hộp, mong chờ.

Những cảm xúc đó ập tới như thuỷ triều. Bao trùm lấy cô.

Gần sát kỳ thi đại học, tiết thể dục của khối 12 gần như cho tự do. Ai muốn ở lớp học bài thì học, ai muốn ra sân vận động thì ra vận động.

Ứng Gia Nhược thì chẳng muốn nhúc nhích. Dạo này cô phiền đủ thứ.

Phiền nhất chính là cái gọi là “nỗi lo trưởng thành” đang ập tới không báo trước. Cô rất ghét cái cảm giác cơ thể tự ý thay đổi không theo điều khiển của mình. Nếu tiếp tục thế này, chắc chắn sẽ ảnh hưởng đến việc học.

Mà cô còn phải thi đậu khoa luật của Đại học B nữa!

Tiết thể dục đã trôi qua gần một nửa, Ứng Gia Nhược mới dần dần bình tĩnh hơn. Vừa định mở bài tập ra thì bị Giang Tâm Di vừa quay lại lớp níu nhẹ cánh tay, giọng thần bí như sắp tung tin lớn: “Tớ vừa ở sân bóng rổ về, thấy trên bắp chân Tạ Vọng Ngôn có một vết bầm to lắm!”

“Cậu nói xem, có phải cậu ấy đánh nhau với ai không?”

“Khả năng thấp lắm. Loại người như cậu ta, nhìn ai cũng như mang theo định kiến thì chắc không tùy tiện đánh nhau đâu nhỉ?”

Ngón tay đang đặt trên trang sách của Ứng Gia Nhược khựng lại một giây.

Cô thản nhiên gật đầu: "Ừ.”

Cậu ấy đúng là bị đánh. Mà thủ phạm chính là cô.

Giang Tâm Di thì lại tự nhập vai nghề nghiệp tương lai “phóng viên săn tin”, lẩm bẩm: “Vậy, rốt cuộc là ai làm chứ?”