Chương 25: Có còn là con người không

Tên này sao ở đâu cũng có mặt vậy? Bám y chang suy nghĩ của cô luôn.

Anh không mệt à?

Tạ Vọng Ngôn có mệt hay không cô không biết, chỉ biết cô lăn qua lộn lại mấy tiếng đồng hồ, không ngủ được cũng thôi đi, mà còn... ĐÓI.

Nếu lúc này có ai mang đến cho cô một phần đồ ăn khuya, thì chắc chắn cô sẽ trở thành cô gái hạnh phúc nhất thế giới.

Nhưng không thể nào.

Sớm biết vậy lúc chiều cô đã mua thêm ít bánh ngọt ở tiệm rồi. Có mỗi hai ký thịt mà cô lại làm như chuyện gì nghiêm trọng lắm. Hơn nữa, trong đó có một ký rưỡi mọc đúng chỗ cần mọc mà.

Lúc đó cô làm bộ làm tịch cái gì không biết.

Một giờ sáng.

Ứng Gia Nhược nhẹ nhàng mở cửa phòng, định xuống bếp tìm gì bỏ bụng. Không ngờ khi đi ngang phòng khách, khe cửa hé lại lọt ra một vệt sáng mỏng.

Cô vô thức nhìn vào.

Ở giữa luồng sáng ấy, đường nét nghiêng mặt của Tạ Vọng Ngôn rõ đến mức đẹp chói mắt. Cậu đang ngồi trước bàn, cánh tay dài tùy ý chống lên mặt bàn, tay còn lại cầm bút, thỉnh thoảng viết vài dòng.

Ứng Gia Nhược chết đứng ngoài hành lang tối, trong đầu chỉ có một câu: Trời đất ơi, cậu ta đang học hả?!

Vậy lẽ nào, mỗi tối Tạ Vọng Ngôn đều giả vờ tắt đèn đi ngủ để ép cô ngủ trước, rồi đợi cô yên tĩnh mới âm thầm tiếp tục học?

Ứng Gia Nhược quên đói, quên cả xấu hổ, giận phừng phừng xông vào: “Tạ Vọng Ngôn! Không cho tôi thức khuya mà chính mình lại lén lút học hùng học hục như vậy! Cậu đúng là đồ tệ!”

Dù là đánh úp giữa đêm, cô vẫn nhớ phải hạ giọng và tiện tay đóng cửa lại.

Tạ Vọng Ngôn kinh ngạc mắt nhìn cô, ánh nhìn trước rơi lên chiếc váy ngủ dây mỏng manh trên người cô gái, sau đó lại quét sang cánh cửa đã bị đóng chặt. Thời gian này. Địa điểm này. Có sinh vật nhỏ nào mà tự dâng mình đến trước mặt kẻ đứng đầu chuỗi thức ăn, lại còn tự tay đóng cửa đâu chứ?

Một giây sau, cậu vứt bút, lười biếng ngả người vào ghế:

“Đề thi Olympic, làm cho vui.”

Dù sao cũng là một nam sinh mới trưởng thành, lý do không ngủ được lúc nửa đêm, thực ra rất đơn giản: quá nhiều năng lượng.

“Xạo quá đi, có đứa học sinh lớp 12 nào nửa đêm mang đề Olympic ra làm cho vui hả?”

Ứng Gia Nhược bán tín bán nghi, đi tới cầm quyển sách trên bàn lên: [Tổng hợp đề khó Olympic Vật lý cấp Đại học toàn quốc]

Nhìn rõ cái tên sách, cổ tay cô run một cái. Mắt dán chặt vào hai chữ “Đại học”.

Trời má, đến vật lý trung học cô còn học mù mịt, vậy mà Tạ Vọng Ngôn bắt đầu giải đề thi VẬT LÝ ĐẠI HỌC rồi?

Cô tiện tay mở một trang. Một giây sau lập tức đóng lại, hai tay cực kỳ cung kính trả quyển “thiên thư” về trước mặt Tạ Vọng Ngôn.

Nhìn lại anh, Ứng Gia Nhược cảm thấy ánh đèn hắt lên người Tạ Vọng Ngôn toàn là hào quang thần tiên.

Cô chân thành hỏi thăm: “Cậu còn là con người không vậy?”

Tạ Vọng Ngôn tùy ý nhận lại quyển sách, ném lên bàn, giọng nhàn nhạt: “Tôi là sói, hỏi nữa thì ăn luôn cậu.”

Ứng Gia Nhược: “Xì.”

Hù con nít chắc?

Tạ Vọng Ngôn chậm rãi hỏi: “Nói đi, nửa đêm không ngủ chạy lung tung làm gì?”

Hiểu lầm đã giải, Ứng Gia Nhược cũng bình tĩnh lại. Mà bình tĩnh xong, xấu hổ lẫn đói lại ùa về.

Cô lấp lửng: “Tớ đói nên không ngủ được.”