Chương 24: Trái tim bể đôi

Chu Linh Uyển đúng là người hành động thần tốc. Nhân lúc hai đứa cả buổi chiều không có ở nhà, bà đã dọn xong phòng của Tạ Vọng Ngôn và phòng khách, chỉ chờ Ứng Gia Nhược dọn vào.

Vừa về tới cửa, Ứng Gia Nhược đã bị Chu Linh Uyển chặn lại ngay.

Bà tiện tay giật cái túi trong tay Gia Nhược, ném cho Tạ Vọng Ngôn: “A Ngôn, con cầm cái này về giặt sạch cho Gia Gia.”

Nói xong liền đặt tay lên vai cô: “Đi, về nhà lấy mấy vài món cần thiết thôi. Thu dọn xong rồi tối về ăn cơm.”

Ứng Gia Nhược không hề phòng bị. Cô đã canh Tạ Vọng Ngôn suốt đường đi, nhưng lại không đề phòng mẹ của anh.

Cô quay đầu lại đầy hoảng loạn, suýt thì bể giọng: “Tạ Vọng Ngôn! Váy của tôi phải giặt tay đó, đừng đưa cho dì nha!”

Đều là người từng trải, lỡ bị dì nhìn ra dấu vết thì sao?

Tạ Vọng Ngôn bình thản gom phần váy lộ ra bên ngoài cái túi, giọng chắc nịch: “Biết rồi.”

Ứng Gia Nhược ôm trái tim đang loạn nhịp, theo Chu Linh Uyển bước vào nhà mình, lại không dám tỏ ra quá để ý, sợ lộ đầu mối.

Dù sao bình thường Tạ Vọng Ngôn cũng đáng tin, đã hứa không đưa cho dì giặt thì chắc chắn sẽ giữ lời.

Ứng Gia Nhược tự an ủi bản thân như vậy.

...

Tối đó.

Ứng Gia Nhược kéo vali đứng trước cửa nhà họ Tạ. Ngẩng đầu vô tình một cái, cô liền thấy váy múa của mình đang phơi trên ban công tầng hai.

Dưới ánh trăng, vạt váy lung linh một màu sáng dịu, theo gió đong đưa như sóng nước, đẹp đến mức mơ hồ, lãng mạn đến mức muốn chết đứng.

Ước gì đây là ác mộng.

Nhưng không.

Cô cứng người nhìn sang chàng trai đang đứng dựa vào khung cửa, khí chất tồn tại bốn chữ: không thể phớt lờ.

Tạ Vọng Ngôn khoanh tay, bình tĩnh như không: “Yên tâm, tôi giặt tay rồi.”

Rắc.

Đó là tiếng trái tim cô bể đôi.

...

Ăn tối xong, Gia Nhược như một hồn ma sống, gượng gạo nói “chúc ngủ ngon” với dì Chu, rồi quay về phòng Tạ Vọng Ngôn.

À không, bây giờ là phòng của cô rồi.

Cánh cửa vừa khép lại, gương mặt xinh đẹp tưởng như bình tĩnh bấy giờ hoàn toàn sụp đổ. Cô còn chưa kịp mở vali, đã xoay vòng vòng trong phòng để tìm... hoa.

Nhưng trong phòng Tạ Vọng Ngôn đừng nói là hoa, đến một chậu cây xanh còn không có!

Gia Nhược chỉ đành xé nát từng cánh hoa ảo trong lòng.

Cậu ấy phát hiện rồi, không phát hiện, phát hiện rồi, không phát hiện, phát hiện rồi...

“Aaaaa! Cuối cùng là phát hiện hay chưa!”

Phòng ngủ vốn dùng ga xám đen giờ đã bị đổi sang màu hồng sương đầy nữ tính.

Tắm xong, Ứng Gia Nhược nằm giữa chiếc giường đôi, nhưng dù lăn bên nào cũng không ngủ được.

Mỗi lần nhắm mắt, trong đầu cô lại hiện ra chiếc váy bay phấp phới dưới ánh trăng, rồi lại nhảy sang hình ảnh Tạ Vọng Ngôn đang cúi đầu giặt tay chiếc váy ấy.

Tên này bị sạch sẽ quá độ, chắc chắn sẽ giặt tới giặt lui.

Còn mắt thì tinh như diều hâu.

Càng nghĩ càng xấu hổ, cô đá mạnh cái chăn mỏng phủ trên người.

“Đừng nghĩ nữa!!”

Khó khăn lắm mới ép bản thân bình tĩnh lại. Cô xoay người, má dính lên chiếc gối mềm. Hương bạc hà tuyết nhạt nhạt từ đó chậm rãi lan ra, lại bá đạo chiếm lấy hơi thở của cô.

Một giây sau, lông mày cô nhíu lại. Bực bội xen lẫn khó hiểu: Rõ ràng dì Chu nói đã thay hết ga giường rồi, vậy sao cô vẫn ngửi được mùi của Tạ Vọng Ngôn?

(Edit: Y Lan Như Mộng)