Chương 23: Tĩnh tâm thì tự khắc gầy

Tạ Vọng Ngôn giữ khoảng cách không xa không gần, sợ đại tiểu thư lại “giật mình” lần nữa.

Từ phòng tập múa về đến hẻm Gia Lâm cũng không xa, đi bộ chừng mười phút là đến.

Đi ngang tiệm bánh ngọt nổi tiếng ở đầu hẻm, hôm nay hiếm hoi chẳng có ai xếp hàng, Ứng Gia Nhược liếc một cái, rồi lại liếc cái nữa, bước chân cũng chậm dần.

Cô mê nhất món thạch nho sữa tươi ở đây.

Tạ Vọng Ngôn dừng lại trước: “Muốn ăn thì mua.”

Nghĩ đến ký “thịt thương tiếc” trên cân, Ứng Gia Nhược lập tức lắc đầu, chống lại cám dỗ đến từ “Tạ xuân dược”: “Không ăn không ăn! Tôi phải giảm cân!”

Nói xong, cô lại nhớ đến “tuyên ngôn giảm cân” của Tạ Vọng Ngôn vào buổi sáng. Cô giơ tay rảnh lên, kéo kéo vạt áo anh, ngẩng đầu đề nghị: “À đúng rồi, sáng nay cậu nói mập lên mà? Tớ cũng mập nè. Hay là từ ngày mai, hai đứa mình giảm cân cùng nhau đi!”

“Giám sát lẫn nhau luôn!”

Ví dụ như ngay lúc này nè. Cô muốn ăn bánh ngọt, thì theo logic, Tạ Vọng Ngôn phải giữ chặt cô lại mới đúng.

Nhưng thực tế là. Anh vừa đi thẳng vào xếp hàng, vừa thản nhiên nói: “Cảm ơn lời mời. Tớ giảm xong rồi.”

Ứng Gia Nhược tròn mắt: “Cậu làm sao mà gầy nhanh vậy? Mới vài tiếng mà giảm cân thành công luôn? Chẳng lẽ cậu Tạ đây có thiên phú trong khoản này à?”

Cô lon ton bám theo phía sau anh như cái đuôi nhỏ: “Cậu dạy tớ đi mà!”

Nghe vậy, Tạ Vọng Ngôn trầm ngâm vài giây, rồi rất nghiêm túc đưa ra bí quyết: “Tĩnh tâm thì tự khắc gầy.”

“Là sao?”

Đúng lúc tới lượt họ gọi món, Gia Nhược vẫn chưa kịp hiểu thấu đạo lý kia, chỉ biết vội lắc mạnh tay áo anh: “Tớ thật sự không ăn đâu, mau ra khỏi nơi đầy tội lỗi này đi, toàn mùi calories không!”

“Được, cậu không ăn.” Anh đáp rất thành thạo. Nhưng ngay giây tiếp theo, anh bước tới quầy, liếc sang cô, giọng lơ đãng: “Vẫn là nho hay đổi qua vị mới, xoài, dừa?”

“Xoài à không! Nho! Nho!” Cô phản xạ còn nhanh hơn ý chí.

Tạ Vọng Ngôn thanh toán rồi đánh giá một câu: "Cậu cũng có chí quyết tâm ghê.”

...

Năm phút sau.

Ứng Gia Nhược nhìn hộp nho trong tay mình, rồi lại nhìn hộp xoài, dừa trong tay anh, trái tim lập tức phản chủ: “Tớ muốn vị xoài cơ, mình đổi đi.”

“Không đổi.”

“Cho cậu!”

“Không.”

Anh nhấc hộp đồ ngọt lên cao, hờ hững chơi trò giành giật với cô.

Kết quả, người cao gần mét chín như anh lại thua cô nàng mét bảy.

Gia Nhược vui đến mức bật tiếng reo: “Yeah! Tớ lại thắng rồi!”

Tạ Vọng Ngôn khẽ dịch sang phía ngoài đường, chắn cho cô khỏi người qua lại và đám trẻ phóng xe ở đầu hẻm.

Anh nói với vẻ lười biếng quen thuộc: “Ừ, tớ thua rồi.”

Gia Nhược đang hí hoáy mở hộp thì nghiêng đầu nhìn anh.

Có lẽ chỉ là qua đón cô thôi, nên anh vẫn mặc chiếc áo thun đen buổi sáng. Nền áo tối màu khiến làn da anh càng trắng, nét mặt thì điềm tĩnh như mọi khi. Đèn đường lần lượt sáng lên, ánh sáng mờ ấm soi rõ đường nét sắc bén. Đặt vào ai mà nhìn, cũng sẽ nghĩ: Đúng là kiểu người kiêu ngạo trời sinh. Không giống người dễ nhận thua một chút nào.

Cô bỗng nhớ đến câu anh từng nói trong bài phát biểu đầu năm với tư cách đại diện tân sinh: “Không có kẻ thắng hay thua bẩm sinh. Chỉ có người chọn trở thành kẻ thắng hoặc kẻ thua.”

Hoàng hôn đổ dài xuống con hẻm, ánh sáng nhuốm lên hàng cây quý ven đường và những căn biệt thự cũ kỹ đang dần chìm vào bóng tối. Bóng hai người cũng kéo dài, hòa vào tiếng cười nói vụn vặt nhưng đầy sức sống của tuổi trẻ.

“Còn vụ tĩnh tâm tự gầy là sao?” Gia Nhược hỏi.

Tạ Vọng Ngôn: “À, tức là hộp xoài, dừa sẽ đọc chú tĩnh tâm trong miệng cậu. Ăn xong là gầy.”

“Cậu nghĩ tới ngốc lắm hả?”

“Ừ, cậu ngốc thật.”

“Tạ Vọng Ngôn!”

“Không có ở đây.”