Cô vội vàng nhét lại, rồi bản năng nhìn quanh. Tuyệt đối, tuyệt đối không thể để ai thấy!
Một phút sau.
Qua bức tường kính lớn của phòng tập, Ứng Gia Nhược nhìn thấy bên kia đường có một người đang đứng lười nhác cúi đầu nghịch điện thoại.
Tạ Vọng Ngôn.
Mây chiều phía chân trời như bị ai châm lửa, cháy lan một đường đến tận đáy mắt cô.
Giữa những vệt nắng cuối ngày, anh đứng đó, xuất hiện không hề báo trước.
Gió chiều lướt qua, hất nhẹ vạt áo Tạ Vọng Ngôn. Đường nét cơ bụng mảnh mà gọn lộ ra một thoáng, như bị cơn gió lướt qua.
Điện thoại rung lên.
Ứng Gia Nhược vừa bước ra cửa, vừa cúi đầu nhắn lại cho Tạ Vọng Ngôn. Nghĩ đến cảnh vừa rồi, cô lại thấy một cảm giác kỳ kỳ khó diễn tả: “Hôm nay gió đúng là phóng túng.”
X: [Tan học chưa?]
Ứng Gia Nhược muốn cộng điểm: [Cậu nhét vạt áo vào quần giùm cái.]
X: [?]
Tạ Vọng Ngôn hơi ngẩng mắt, ánh nhìn chuẩn xác khóa ngay vào cô gái vừa từ phòng tập bước ra. Anh đi thẳng về phía cô, giọng vẫn nhàn nhạt như mọi khi: “Ứng Gia Nhược, áo thun đen nhét vào quần thể thao, cậu mặc thử cho tớ xem đi.”
Ứng Gia Nhược đứng im bất động, trả treo của anh, cô cũng không thèm để ý.
Trong đầu cô giờ chỉ có một chuyện: cái danh mà diễn đàn trường từng gán cho Tạ Vọng Ngôn: “mùa xuân di động của trường học.”
Hồi đó cô còn bật cười.
Còn bây giờ?
Giờ thì...
Cô muốn giải dược! Cấp cứu!
Làm sao đây làm sao đây làm sao đây? Ứng Gia Nhược rối như tơ vò.
Sao mới trấn tĩnh được một chút, tim lại loạn nhịp nữa rồi!
Thấy cô im lặng, Tạ Vọng Ngôn cúi người xuống, theo phản xạ định lấy túi trong tay cô: “Cậu lại ngẩn người gì vậy?”
Gì cơ?
Còn muốn cướp túi của cô?
Người bị cướp thì còn chịu được, nhưng túi thì tuyệt đối không được!
Ứng Gia Nhược lập tức bật lên như mèo bị dọa, lùi mấy bước liền, trừng mắt cảnh giác: “Cậu định làm gì với váy của thiếu nữ hả?”
Tạ Vọng Ngôn thấy cô né mình như tránh dịch bệnh, tâm trạng đột nhiên tụt xuống, đôi môi đẹp khẽ nhả ra câu đầy châm chọc: “Không xách về nhà cho đại tiểu thư thì tôi làm gì được? Lấy về mặc chắc?”
Ứng Gia Nhược đơ một nhịp rồi mới hiểu: Ờ ha.
Cô không thích xách đồ. Chỉ cần có Tạ Vọng Ngôn ở đó, cô lúc nào cũng tay không. Nhưng mà...
Cô ôm chặt váy múa ballet vào lòng, thật thà nói: “Hôm nay, khỏi phiền cậu.”
Tạ Vọng Ngôn khẽ cụp mắt, liếc sang cô: “Lý do.”
Đôi mắt hổ phách của anh sắc bén đến mức như nhìn thấu mọi thứ. Từ bé đến lớn, đứng trước anh, Ứng Gia Nhược luôn có cảm giác mình như mặc đồ trong suốt.
Biểu cảm cô lúc này chập chờn, mà nói dối kiểu gì cũng sẽ bị cậu vạch trần ngay lập tức. Thế nên cô dứt khoát không bịa nữa, nghiêm túc mà nói: “Vì cái túi giấy này đã mọc dính vào người tớ rồi!”
Ánh mắt Tạ Vọng Ngôn lướt qua thứ cô ôm trong lòng, cuối cùng dừng lại trên đôi tai đang đỏ lên bất thường của cô.
Vài giây sau, khóe môi anh cong lên một độ cong rất nhẹ, giọng lười biếng kéo dài: “Được.”
Cười cái gì mà cười!
Ứng Gia Nhược thầm nghiến răng, bước nhanh hai bước, cố kéo mình ra khỏi “vùng từ trường” của Tạ Vọng Ngôn, tránh bị cái sức hút chết người của anh hút lại gần hơn.
Nói đến từ trường.
Nếu đi thi vật lý mà cô vận dụng kiến thức linh hoạt được như vậy thì tốt biết mấy.