“Cho tớ sờ thử chút thôi mà, kiểm tra độ mềm ấy.”
Từ Di Lệ vô tội giơ hai tay.
“Đi mà sờ của cậu. Của tớ không cho đυ.ng.”
Ứng Gia Nhược bỏ sang một bên, vịn thanh bắt đầu ép chân khởi động.
Từ Di Lệ dính chặt theo sau, y như trốn bài thể dục mà treo chân lên cho có: “Không cho tớ đυ.ng thì cậu định cho ai đυ.ng? Hả, Ứng tiểu thư? Cho anh thanh mai trúc mã của cậu à?”
Từ Di Lệ học chung bàn với Ứng Gia Nhược ba năm cấp 2, là người hiểu rõ nhất chuyện giữa cô và Tạ Vọng Ngôn.
Đam mê ghép cặp như nghề tay trái, câu cửa miệng là: “Thanh mai trúc mã, trời sinh một cặp, đồng phục làm lễ phục, chủ bàn cưới để tớ ngồi.”
Ứng Gia Nhược: quá... quá cạn lời.
May mà Từ Di Lệ học dở toàn tập, thi vào trường top 1 Nam Thành thì “phát huy đúng năng lực”, không đậu Minh Duệ Nhất Trung.
Chứ nếu học chung trường cấp 3, Ứng Gia Nhược nghĩ:
Quan hệ giữa cô và Tạ Vọng Ngôn tuyệt đối trốn không nổi.
Trời biết mỗi lần cô đứng cạnh Tạ Vọng Ngôn, ánh mắt Từ Di Lệ y hệt mấy bà cô hàng xóm thích mai mối, nóng tới mức muốn đem hai con mèo hoang ngoài đường bắt lại gả cho nhau luôn.
Không cần Ứng Gia Nhược trả lời, Từ Di Lệ đã tự diễn đủ ba hồi kịch trong đầu: “Úi, lớn lên cùng nhau, trốn giáo viên với phụ huynh, rồi trong phòng thì khúc khích khúc khích. Ủa mà bình thường cậu có ngồi lên đùi của Tạ Vọng Ngôn không?”
Ứng Gia Nhược: “Ngồi cái đầu cậu ấy.”
Càng nói càng tào lao.
Cô không hiểu kiểu gì từ chuyện cân nặng, trong đầu Từ Di Lệ đã chạy thẳng sang mấy nội dung 17+.
Từ Di Lệ mắt sáng rỡ, đuôi câu kéo dài như hát cải lương:
“Cái gì! Ngồi đầu ảnh luôn hả? Tớ không có mặt mấy tháng mà tụi cậu tiến triển dữ dội vậy hả?”
Một giây sau, cô nàng len lén hạ thấp giọng, rất tò mò: “Cảm giác sao? Kể tớ nghe với?”
Ứng Gia Nhược lạnh sống lưng một cái, trừng bạn bằng ánh mắt như kể truyện kinh dị: “Trưa nay cậu ăn nấm đúng không?”
Từ Di Lệ: “Hả? Sao cậu biết?”
Ứng Gia Nhược: “Não cậu trúng độc rồi.”
Từ Di Lệ: “...”
May mà đúng lúc đó giáo viên đẩy cửa bước vào, kịp thời cắt ngang cái chủ đề ngày càng loạn của Từ Di Lệ.
Phòng tập múa rộng lớn, ba mặt đều là gương.
Trong gương, từng động tác uyển chuyển của thiếu nữ được phản chiếu mờ ảo, mềm mại, như làn sương trôi giữa rừng.
Bình thường Ứng Gia Nhược tập múa là tập trung tuyệt đối, tâm không tạp niệm. Nhưng hôm nay thì không.
Từ sau giấc mơ tối qua, cô cảm giác như cơ thể mình chỉ sau một đêm đã phát triển hoàn toàn. Ngay cả khi nhảy, chỉ cần bộ đồ luyện tập mỏng dính ma sát nhẹ thôi cũng khiến cô thấy khó chịu.
Rồi lúc ấy, một bộ phận trọng yếu khác phản chủ.
Đúng, chính là cái đầu.
Rõ ràng cô đã cố gắng không nghĩ đến mấy cảnh tượng mà Từ Di Lệ vừa bịa ra, vậy mà trong đầu lại liên tục hiện ra cảnh: cô ngồi trên đùi Tạ Vọng Ngôn.
Tệ... thật sự tệ.
Buổi học cứ thế trôi qua trong trạng thái nửa tỉnh nửa mơ.
Đến khi tan học, trong phòng thay đồ, Ứng Gia Nhược vò bộ váy múa lại, cố nhét vào túi giấy rồi xách ra ngoài.
Ai ngờ váy bỗng phụp bung nở trong túi như một bông ngọc lan trắng xòe cánh, làm cô giật mình, tim đập thình thịch như có cả đàn nai đang rầm rập lao vào.