Chương 20: Rốt cuộc là béo chỗ nào

Tạ Vọng Ngôn qua loa lật vài trang sách, rồi mới phát hiện đó là cuốn tuyển tập đề khó Giả Nhược mới mua.Mỗi câu cô làm không được đều bị đánh dấu bằng một cái mặt méo xệ khóc nhè, mép trang còn loang một lớp màu như mật ong tan dưới ánh đèn.

Anh gấp quyển sách lại, ném nhẹ lên bàn: “Vậy cậu gọi công an tới bắt tớ đi.”

Ứng Gia Nhược: “...”

Tội cũng chưa đến mức đó.

Cô vừa định tiếp tục thuyết phục anh bóc nho cho mình thì thấy Tạ Vọng Ngôn bỗng đứng dậy, đi thẳng ra cửa.

Ứng Gia Nhược sững một nhịp, lập tức hỏi theo bản năng:

“Cậu đi đâu vậy?”

Nếu là để trốn tránh chuyện bóc vỏ nho thì cô thật sự sẽ nổi giận đó!

Nếu trên đầu Ứng Gia Nhược có hai cái tai thỏ, thì giờ nó đã dựng thẳng lên cảnh giác rồi.

Tạ Vọng Ngôn đáp: “Đi tập.”

Ứng Gia Nhược chớp mắt: “Buổi sáng mà tập gì?”

“À, trên người có chỗ hơi béo. Đi giảm mỡ.”

Tạ Vọng Ngôn giữ nguyên gương mặt cao quý lạnh nhạt, khẽ cau mày một cái, giọng nghe mơ hồ có chút bực bội.

Không đi giảm ngay, sợ cái quần thể thao rộng thùng thình cũng bị anh làm cho nổ tung.

Ứng Gia Nhược ngửa đầu nhìn theo bóng dáng cao ráo thẳng tắp của anh: “Từ bao giờ cậu lại béo vậy?”

Khi Tạ Vọng Ngôn đi ngang qua chỗ cô, anh dừng lại, cúi mắt nhìn cô mấy giây. Đôi môi mỏng nhả hai chữ khó đoán: “Vừa nãy.”

Ủa? Nhanh vậy luôn?

Ứng Gia Nhược nhìn theo bóng anh sắp khuất ở cửa, mặt đầy nghi ngờ: Rõ ràng là vai rộng, eo thon, chân dài, body hoàn mỹ như điêu khắc!

Vậy thì... Cô tròn mắt: “Không phải, rốt cuộc cậu béo chỗ nào?”

Tạ Vọng Ngôn quay lưng lại, giọng lười biếng thả xuống hai chữ: “Đừng hỏi.”

...

“Trời ơi, mình tăng hẳn 1 ký rồi!”

Ứng Gia Nhược đứng trên cân, cúi đầu nhìn con số, cảm giác như bầu trời sập xuống.

Mỗi thứ Bảy, cô đều đến phòng múa tập hai tiếng. Đó là khoảng thời gian thư giãn hiếm hoi mà cô cố gắng giữ lại giữa lịch học căng như dây đàn của năm lớp 12. Cũng là sở thích cô chưa bao giờ muốn từ bỏ.

Thế nên, sau khi Tạ Vọng Ngôn bỏ cô lại để đi “tập luyện” rồi mất hút không thấy bóng, Ứng Gia Nhược ngồi nhìn tập đề sai của môn lý đến mỏi mắt, trong đầu toàn là: Cậu ta tập cái gì mà lâu dữ vậy trời?

Gia sư miễn phí biến mất, vậy là chiều hôm đó, Ứng Gia Nhược quyết đoán rủ bạn thân đi tập múa.

Cô cũng phải giữ gìn “tự giác tu dưỡng” của nữ thần học đường chứ!

Từ phòng thay đồ, Từ Di Lệ cũng mặc đồ tập bước ra, nhìn Ứng Gia Nhược từ đầu đến chân.

Ứng Gia Nhược mặc bộ đồ tập ballet màu trắng.

Chất vải mềm mỏng dính nhẹ lên da trắng như sữa, ôm trọn từng đường cong vốn đã quá đẹp so với tiêu chuẩn một nữ sinh cấp ba. Nói ngắn gọn: quá nóng.

May mà vai và lưng cô mảnh, vòng eo nhỏ, chân dài, tạo nên cảm giác vừa nhẹ vừa tinh tế quyến rũ đến trọn vẹn 100/100.

“Không thấy mập chỗ nào hết. Nhưng mà...” Từ Di Lệ cuối cùng dừng mắt ở khoảng giữa xương quai xanh và vòng eo, tay chống cằm, giọng đầy trêu chọc: “Nhưng hình như ngực to lên đó nha.”

“Không lẽ trong 1 ký này, hết 700 gram chạy vào ngực rồi?!”

“Vậy hả? Bảo sao dạo này tớ thấy áo trong có hơi chật.”

Ứng Gia Nhược không biết nên thở phào nhẹ nhõm hay tiếp tục lo lắng.

Những chỗ khác không mập thì tốt thật.

Còn chỗ này... tăng cũng đâu có gì sai đâu nhỉ.