Chương 19: Tẩm độc lên ngón tay

Tạ Vọng Ngôn cong môi: “Tớ đáng ghét. Thế còn nho này có làm cậu vui hơn chút không?”

Anh đẩy đĩa nho về phía cô. Đã trêu người ta thì phải dỗ người ta.

Ứng Gia Nhược giận nhanh nhưng cũng quên nhanh, lại dễ bị thu hút bởi thứ khác. Cô nhìn chằm chằm chùm nho bóng lưỡng, nhưng hôm nay lại lười bóc vỏ. Cô bèn quay sang anh, giọng rất đường hoàng: “Cậu bóc cho tớ.”

Sợ anh không chịu, Gia Nhược hạ giọng mềm lại, còn thêm một câu: “Tớ yếu mà, đâu có tự bóc được vỏ.”

Cô không quên tiện tay quăng lại lên người Tạ Vọng Ngôn.

Vẻ đẹp của Ứng Gia Nhược mang tính “tấn công”: tóc đen, môi đỏ, da trắng đến phát sáng, điển hình của kiểu mặt sắc sảo. Vậy mà dưới ánh đèn, khi cô ngẩng đầu nhìn người ta với đôi mắt long lanh, lại khiến người khác có cảm giác cô rất mềm, rất trong, rất ngoan, kiểu ai cũng muốn nhẹ tay với cô.

Không ai có thể nỡ từ chối bất kỳ yêu cầu nào của cô.

Đối diện vài giây, Tạ Vọng Ngôn đứng dậy không biểu cảm, để lại cho cô một bóng lưng lạnh lùng vô tình.

Hai từ gọn lỏn: “Đợi đó.”

Ứng Gia Nhược lập tức lấy lại phong độ, môi đỏ cong lên: Cho cậu bắt nạt tôi? Không có cửa. Tôi phải bắt nạt lại!

Vài phút sau.

Tạ Vọng Ngôn quay lại ngồi xuống ghế, ngón tay thon dài sạch sẽ từ tốn bóc lớp vỏ nho, để lộ phần thịt quả trong veo.

Anh bất chợt nâng mắt, giọng lạnh nhạt: “Đại tiểu thư ăn nho còn cần người đút đến tận miệng à?”

“Cậu đút." Ứng Gia Nhược Nhược vốn quen được người ta phục vụ, chẳng quan tâm anh thật lòng hay giả vờ. Cô cúi xuống ngậm lấy trái nho trên đầu ngón tay anh, nói mơ hồ, “bổn tiểu thư ban ơn cho cậu đó.”

Tạ Vọng Ngôn không ngờ cô dám liều như vậy, còn chưa kịp rút tay về.

Môi cô mềm, dính chút nước nho trong suốt, giống hai cánh hoa anh đào đọng sương. Chỉ một cái liếʍ nhẹ của đầu lưỡi cô thôi, một giây sơ sảy.

Ứng Gia Nhược: “!”

Đồng tử màu hổ phách của chàng trai khẽ siết lại.

Như một ngọn núi lửa im lìm đột nhiên nứt ra khe nhỏ, dòng dung nham nóng rực từ từ trào xuống, để lại từng dấu ấn vừa nóng vừa sắc.

Ngoài cửa sổ, bầy chim như đồng loạt bị bóp nghẹt tiếng kêu. Căn phòng rộng lớn chỉ còn lại hơi thở của hai người, đều cố gắng kìm xuống.

Vài giây sau, Tạ Vọng Ngôn trông như vẫn bình tĩnh, giơ tay lên cho cô xem dấu vết trên đốt ngón tay: “Thèm đến mức này luôn hả?”

Lông mi Ứng Gia Nhược khẽ run, vẻ mặt hơi hoảng. Cô cảm giác đầu lưỡi mình tê tê, như có luồng điện nhỏ chạy từ lưỡi thẳng lên vỏ não.

Không lẽ... Tạ Vọng Ngôn tẩm độc lên ngón tay?

Cô né tránh ánh mắt anh, khẽ “ừm” một tiếng, thầm nhận lấy tội danh ấy. Cô đẩy nhẹ cánh tay anh: “Vậy cậu còn không mau tiếp tục? Tôi còn muốn ăn.”

Tạ Vọng Ngôn chậm rãi dời mắt đi, hai chân vốn dang ra tùy ý bỗng bắt chéo lại.

Anh tựa người vào ghế chơi game, ngả lưng ra sau, tiện tay cầm một quyển sách lên, mặt không đổi sắc: “Tớ muốn nghỉ. Tự ăn đi.”

Hả?

Nghỉ?

Tự ăn?

Ai bóc vỏ cho cô?

Biểu cảm Ứng Gia Nhược đổi cực nhanh. Một giây sau, khuôn mặt xinh đẹp nhiễm chút thất vọng: “Trời ơi, tớ không ngờ cậu lại là kiểu người bỏ cuộc giữa chừng, nói mà không giữ lời. Thật làm tớ lạnh lòng quá...”