Chương 18: Nhường phòng

“Có dì cũng không yên tâm bằng người nhà.” Chu Linh Uyển quyết đoán, không để cô từ chối, “Từ giờ con cứ ở đây cho dì. Đi học về nhà đều để Vọng Ngôn đưa đón, bảo vệ con. Dì cũng đã nói chuyện với mẹ con rồi.”

Ngay khi đọc tin trộm tối qua, bà đã lập tức gọi cho mẹ Ứng Gia Nhược, lúc ấy còn đang công tác xa và bàn bạc xong xuôi.

Ứng Gia Nhược liếc sang Tạ Vọng Ngôn: “Như vậy có hơi không tiện lắm không ạ!”

Cô đẹp, cô giàu, cô đúng là cần người bảo vệ thật, nhưng cũng đâu cần ngủ chung phòng để bảo vệ?

Tạ Vọng Ngôn nhìn cô, khóe môi cong lên với vẻ nửa cười nửa không.

Lớn lên cùng nhau bao năm, chỉ một cái liếc đã biết Ứng Gia Nhược đang nghĩ gì.

“Có gì mà không tiện?” Chu Linh Uyển quay sang nhìn con trai, người từ đầu đến cuối đều ra vẻ không liên quan.

“Con nhường phòng cho em, được không?”

Phòng này sáng nhất, rộng nhất, tất nhiên phải để cô bé ở.

Tạ Vọng Ngôn liếc sang gương mặt đang rối bời của Ứng Gia Nhược, ánh mắt thấp thoáng tia trêu đùa. Anh uể oải đáp: “Được thôi. Giường của con cũng có thể nhường cho em.”

Chu Linh Uyển nghe mà hài lòng vô cùng. Ban đầu bà còn sợ có thêm một cô bé vào nhà con trai sẽ không quen, ai ngờ nó lớn rồi, biết suy nghĩ, ngoan hẳn.

Ứng Gia Nhược thì ngơ ngác nhìn hai mẹ con vừa tự quyết định xong chỗ ngủ tối nay của cô, thậm chí là quyết luôn cái giường.

Cô lắp bắp: “Th...Thế còn cậu ấy ngủ ở đâu?”

“Phòng khách chứ còn gì nữa.” Chu Linh Uyển đáp tỉnh bơ như chuyện hiển nhiên.

Ứng Gia Nhược lập tức thở phào: “À, ra là phòng khách.”

May quá.

Cô còn tưởng...

Dọa chết người ta luôn rồi.

Chu Linh Uyển dặn dò xong chuyện dọn sang ở thì rời phòng ngay, tránh làm phiền hai đứa học.

Ứng Gia Nhược nửa nằm nửa ngồi trên bàn, cầm bút chọc loạn lên giấy nháp, vẽ hết vòng này tới vòng khác. Cứ nghĩ đến chuyện tối nay phải ngủ ở đây là não cô bay sạch chữ.

Thỉnh thoảng cô lại liếc sang chiếc giường trải drap đen xám của Tạ Vọng Ngôn.

Tạ Vọng Ngôn đặt quyển sách xuống, hàng mi khẽ nâng, đột nhiên hỏi: “Muốn ngủ chung giường với tớ à?”

“Cậu lấy đâu ra cái kết luận động trời như vậy hả?”

Ứng Gia Nhược giật mình đến mức cổ tay lệch một phát, vẽ ngay một đường đen vừa sâu vừa xiêu vẹo. Nét bút còn vượt ra khỏi mép giấy, quẹt một đường thẳng lên mặt bàn.

Cái bàn vốn đã đầy dấu tích “Chim Cánh Cụt” lại có thêm một vết mới.

Tạ Vọng Ngôn kéo dài giọng: “Thì nhìn từ mặt cậu mà ra.”

Anh thuận tay cứu tờ giấy nháp khỏi bị cô “tàn sát”, cuộn nó lại thành ống, rồi nhẹ nhàng gõ vào má cô: “Má trái viết chữ [tôi muốn ngủ].”

“Má phải viết chữ [với Tạ Vọng Ngôn].”

Anh cố tình dừng nửa nhịp, đợi đúng lúc cô tròn mắt hoảng sợ, mới thong thả chốt câu: “Ở giữa viết thêm chữ [giường].”

Giọng anh lười biếng, vừa trêu chọc vừa mang vẻ trong trẻo của một cậu thiếu niên. Ống giấy nhẹ nhàng gõ lên trán cô, hoàn toàn vô hại.

Ứng Gia Nhược hít một hơi thật sâu, rồi lao người tới giật lấy cái ống giấy khỏi tay anh, xé tan thành mảnh vụn, vứt thẳng vào thùng rác: “Tạ Vọng Ngôn! Cậu đáng ghét chết đi được!”

Hai má cô phồng lên, hệt một con chim cánh cụt nhỏ đang nổi quạu.

(Edit: Y Lan Như Mộng)