Cửa phòng không đóng. Chu Linh Uyển bưng một đĩa nho mọng nước đứng ngay ngưỡng cửa, ánh mắt đầy nghi ngờ nhìn hai đứa.
Ứng Gia Nhược giật mình như thể vừa làm chuyện gì mờ ám bị bắt quả tang, vội vàng rụt tay về. Rõ ràng là đang nói chuyện rất trong sáng, vậy mà chỉ cần cô Chu nói một câu, không khí lập tức trở nên mờ ám khó hiểu.
Cô còn chưa kịp giải thích thì Tạ Vọng Ngôn đã thản nhiên buông một câu: “Ôi, chuyện của trẻ con, người lớn đừng hỏi nhiều.”
Ứng Gia Nhược sững người quay phắt sang nhìn Tạ Vọng Ngôn, ánh mắt gào thét: Ủa? Không giải thích hả? Nhỡ đâu mẹ cậu hiểu lầm tụi mình yêu sớm thì sao?
Chu Linh Uyển tạm thời không nghĩ theo hướng đó. Dù gì cũng chẳng có đứa nhỏ nào yêu sớm mà còn mở toang cửa phòng như vậy. Huống hồ, nếu thật sự hai đứa “nảy sinh” yêu đương, chắc bà vui đến mức cười muốn rách miệng.
Chu Linh Uyển nói: “Được rồi, mẹ không hỏi. Nhưng có chuyện này phải nói cho hai đứa biết.”
Nghe đến đây, Ứng Gia Nhược lập tức bị thu hút. Tạ Vọng Ngôn cũng ngẩng lên nhìn bà.
Ngay giây tiếp theo, Chu Linh Uyển thả một câu gây chấn động: “Gia Gia, từ tối nay con sẽ dọn sang đây ở nhé.”
Ở... đây?
Ứng Gia Nhược bị câu nói đánh cho sững người. Phản ứng đầu tiên của cô là nhìn quanh toàn bộ căn phòng.
Phòng của Tạ Vọng Ngôn rất rộng, giường cũng rất rộng, nhưng... Cô ở đây, vậy Tạ Vọng Ngôn ngủ ở đâu? Chẳng lẽ ngủ chung?
Ánh mắt cô cuối cùng rơi lên chủ căn phòng: Tạ Vọng Ngôn đang lười nhác ngồi dựa trên ghế, đôi chân dài duỗi ra tùy ý, khí chất rõ ràng là một nam sinh tuổi lớn, dáng vóc và giới tính hoàn toàn khác cô.
Đúng vậy.
Từ sau chuyện hôm qua ở phòng nhạc, Ứng Gia Nhược mới thật sự ý thức được giữa mình và Tạ Vọng Ngôn có sự khác biệt về giới tính. Và từ đó cô cũng dễ để ý đến những chi tiết ở anh mà cô thì không có.
Aaaaa nhưng đó không phải vấn đề chính!
Vấn đề là hai người bọn họ lớn cả rồi, làm sao ngủ chung một phòng được?
Ứng Gia Nhược cố gắng nhắc khéo: “Dì Chu ơi, nhà cháu ngay sát vách, hai nhà cách nhau chưa tới trăm mét luôn ấy.”
Chu Linh Uyển tiện tay đặt đĩa sứ đựng chùm nho tươi lên bàn học. Tạ Vọng Ngôn vốn không thích ăn nho, nên mang cho ai thì khỏi cần nói cũng biết.
Ngay sau đó, mẹ Chu giải thích: “Tối qua trong hẻm mình có trộm. Nhà bị vào là nhà họ Chu ở cuối hẻm, trong nhà chỉ có ông bà với dì giúp việc, nhà thì rộng, kẻ trộm đi vào như chỗ không người, ôm cả đống đồ quý mà không ai hay. Số đồ bị trộm giá trị lớn, còn lên cả mục tin xã hội của địa phương. May là họ chỉ lấy đồ, không làm chuyện gì xấu xa hơn.”
Nói rồi, bà đưa tay khẽ vuốt khuôn mặt nhỏ xinh của Ứng Gia Nhược: “Tóm lại chuyện này khiến dì tỉnh ra. Con gái một mình ở căn nhà rộng như vậy, nguy hiểm lắm. Dạo này con dọn sang đây ở đi.”
Ứng Gia Nhược hơi nghiêng đầu, có phần do dự: “Con cũng đâu phải ở một mình... dì Trần buổi tối vẫn ngủ lại cùng con mà.”