Chương 13: Mơ hưu mơ vượn

Nửa đêm, mây dày đè nặng che kín bầu trời vốn đầy sao. Trông như sắp mưa lớn, thế nhưng mãi vẫn chưa rơi xuống giọt nào.

Chưa đến tháng ba, Gia Nhược trong cơn mơ mơ màng màng luôn cảm thấy không khí hơi nồng và oi ẩm. Mùi hoa xen lẫn hơi thở ấm nóng phả bên tai khiến mặt cô hồng lên.

Cô nằm nghiêng, kéo hờ tấm chăn mỏng, để lộ vòng eo thanh nhỏ của thiếu nữ. Áo ngủ trễ xuống, vạt tà dựng lên, như nhẹ nhàng vẽ nên một dải hoa anh đào nhạt quấn lấy eo cô, chờ màn mưa xuân tới tưới.

Ứng Gia Nhược như quay lại hồi nhỏ, cô từng rất thích đứng dưới hiên nhà đón mưa, để những giọt nước rơi lên đầu ngón tay, mát lạnh một chút rồi trượt xuống da. Mưa mềm, chạm vào lại mang cảm giác hơi ấm, ẩm ướt mà trơn trượt như tơ lụa, khiến người ta nghiện.

Còn Tạ Vọng Ngôn từ bé đã lộ rõ tính sạch sẽ. Dù cô có rủ thế nào, anh cũng không bao giờ chịu chơi mấy trò ấy.

Con chim “bị đầu độc” tối qua, vừa trời sáng đã phát điên hót inh ỏi, không ngừng một giây.

Ứng Gia Nhược giật mình tỉnh, nguyên người nửa nằm nửa ngồi trên giường như bị ai đóng đinh. Trái ngược với vẻ ngơ ngác là trái tim đập nhanh dữ dội, từng nhịp từng nhịp dồn lên đến mang tai.

Tối qua ngủ mơ hồ, rèm cửa cô kéo không kỹ. Ánh nắng đầu sáng chiếu nghiêng xuống giường, còn nhìn rõ cả lớp mồ hôi mỏng phủ trước ngực cô, khiến bờ vai và vành tai hồng lên, giống một đóa hồng vừa nở, đỏ đến mức mê người.

Trường Minh Duệ năm nào cũng dạy giáo dục giới tính, nhưng tất cả chỉ là lý thuyết suông.

Trong đầu cô vẫn vương lại cảm giác tiếp xúc trong giấc mơ, như dây tơ quấn lấy, không dứt ra được.

Không lẽ vì sáng hôm qua vô tình thấy Tạ Vọng Ngôn làm chuyện... chỉ người lớn mới làm, nên tối về cô mới nằm mơ hươu mơ vượn?

Không biết qua bao lâu, Ứng Gia Nhược mới từ từ bình tĩnh lại được. Cô lẩm bẩm: "Vậy có khi nào Tạ Vọng Ngôn cũng mơ bậy mơ bạ nên mới nổi hứng sáng sớm?"

Đúng lúc này, điện thoại reo vang.

Cô ngẩn ra nửa giây. Là Tạ Vọng Ngôn gọi tới.

Ứng Gia Nhược nghi ngờ không biết đầu óc Tạ Vọng Ngôn có gắn chip giám sát cô không. Cô vừa nghĩ đến anh, anh liền gọi?

Cô hít sâu mấy hơi mới bình ổn lại, bấm nút nghe. Giọng nói vì căng thẳng mà hơi run: “Alô?”

Đầu bên kia im lặng vài giây: “Cậu đang làm gì?”

Ứng Gia Nhược vốn định trả lời kiểu nghiêm túc, ai ngờ lại bị câu hỏi của anh chọc trúng tim nhạy cảm đang còn “di chứng giấc mơ”, phản xạ liền bật ra: “Sáng sớm đã mơ mộng gì đấy? Đồ thiếu đức! Cậu tìm tớ có chuyện gì!”

Tiếng cười nhẹ của Tạ Vọng Ngôn vang lên. Cười đến mức khiến tim Ứng Gia Nhược run bần bật, không lẽ anh đã phát hiện ra gì sao? Chắc không... nhỉ?

May mà Tạ Vọng Ngôn không bám vào chủ đề cũ, chỉ thoải mái nói: "Tám giờ rưỡi rồi, xuống ăn sáng đi."

"Ừ." Giọng Ứng Gia Nhược nhẹ hẳn đi. May quá, anh không nhận ra, nếu không chắc cô sợ chết khϊếp.

Nhưng trời ơi, đã tám giờ rưỡi rồi sao? May hôm nay là thứ bảy, không thì chắc là muộn học mất. Chuyện này thật sự tốn tinh thần, mà cô mới chỉ mơ thôi mà.