Hồi tiểu học, ba Ứng nghe nói cây xanh tốt cho mắt nên đã đích thân trồng mấy thứ này trước cửa sổ con gái. Ông mong Gia Nhược có thể vừa học giỏi vừa giữ được đôi mắt sáng, kiểu “cả cá và gấu đều muốn” chính là châm ngôn sống của ông thời đó.
Không biết 5.0 độ thị lực siêu cấp của Gia Nhược bây giờ có bao nhiêu phần là nhờ công ông nữa.
Nhưng nhờ vậy mà tối nào cô cũng trông rất rõ ô cửa sổ tầng hai của căn biệt thự nhỏ kiểu cổ phía đối diện, đêm nay vẫn sáng đèn như mọi khi, và bóng dáng cao gầy quen thuộc của cậu con trai kia lại hiện lên rõ mồn một.
Mười một giờ.
Mười một giờ rưỡi.
Mười hai giờ.
Anh còn chưa tắt đèn?
Còn học?
Còn học nữa á?
Đã đứng nhất khối rồi, còn cố học cái gì nữa trời!
Nam sinh cấp ba có nhiều năng lượng thì cô hiểu, nhưng Tạ Vọng Ngôn đêm nào cũng lao vào học như đói tri thức đến muốn ăn tươi nuốt sống... là muốn hại sức khỏe của cô đấy biết không?
Cô sắp bị cái người “học giỏi đè chết” đến nơi rồi.
Ứng Gia Nhược chống tay vào má, trên cánh tay trắng mịn hằn rõ một vệt mực từ bài sai. Cô cầm điện thoại lên, lo lắng thật sự, gửi cho anh một tin nhắn “tình thương mến thương”.
Ứng Gia Nhược Muốn Cộng Điểm: [Tạ Vọng Ngôn, nghỉ đi được không.]
X: [?]
Gia Nhược ngáp một cái, nhưng lại cố nuốt xuống vì sĩ diện. Cô còn tự thuyết phục bản thân: Không buồn ngủ! Một chút cũng không!
Bên kia chưa ngủ thì cô cũng không được ngủ!
Cô mở to đôi mắt long lanh nước, tầm nhìn mơ hồ dán lên màn hình điện thoại, tiếp tục gõ chữ: [Học tới khuya như vậy, cậu lo bị tớ cướp mất vị trí nhất khối à?]
Từ khi lên lớp 12, Gia Nhược tăng cường độ học tập, giờ ngủ từ mười rưỡi bị dời thành mười một rưỡi. Rồi một hôm, cô chợt phát hiện, đèn phòng ngủ đối diện nhà Tạ Vọng Ngôn lúc nào cũng tắt muộn hơn cô mười mấy phút.
Không nghi ngờ gì được, là anh cố ý!
Tính cạnh tranh của Ứng Gia Nhược làm sao chịu nổi chuyện này? Tất nhiên là không thể!
Thế là mỗi tối cô đều lén lút học nhiều hơn Tạ Vọng Ngôn một chút nữa.
Có lẽ lại bị chế nhạo rồi, Tạ Vọng Ngôn để cô chờ một hồi mới nhàn nhạt trả lời.
X: [Cậu thích cái “ngôi sao” đó thì cứ ngồi vào đi.]
Gia Nhược muốn cộng điểm: [(Ảnh mèo giơ ngón giữa).jpg]
[Đây là “ghế số 88 khối 12” muốn là ngồi được à?]
Nếu vật lý không làm cô rụng rời đôi chân, có lẽ cô còn sức bật lên đánh nhau với anh ta thật.
X: [Ngày mai tớ mang sữa óc chó qua cho cậu bổ não.]
Gia Nhược muốn cộng điểm: [Bổ não cái đầu cậu!]
Cái não nhỏ xinh xắn của cô hoàn toàn không cần bổ não!
Ứng Gia Nhược tức tối ngẩng đầu lên thì phát hiện bên kia cửa sổ không còn chút ánh sáng nào. Một giây sau, cô siết chặt bút: Được rồi, cuộc chiến học tập đêm nay tạm thua. Mai đánh tiếp!
Lúc đi ngủ, trong đầu Gia Nhược tự động phát lại cả đống câu hỏi vật lý khiến cô chóng mặt. Cô trằn trọc mãi không ngủ được, mở mắt trân trân nhìn bóng tối, giữa không khí yên tĩnh tuyệt đối ấy còn chưa kịp nghĩ xem tối nay mơ thấy mình là “phi tần nào” lực phi, điện phi hay quang phi... thì đã lăn ra ngủ mất.
Cô mơ thấy Tạ Vọng Ngôn.
(Edit: Y Lan Như Mộng)