So với Tạ Vọng Ngôn lúc nào cũng lạnh nhạt xa cách, Trần Kinh Tự lại như một mặt trời nhỏ, gặp ai cũng nở nụ cười, năng lượng tích cực đầy đủ. Lúc này cậu nhiệt tình nhắc: “Bạn Ứng, đi cầu thang nhớ nhìn đường nha. Nãy nếu không phải Tạ kéo tớ ra, chắc tớ đâm vào cậu rồi, lỡ té xuống thì...”
Tạ Vọng Ngôn buông cánh tay đang giữ Trần Kinh Tự ra. Anh vốn cao, lại đứng ở bậc trên, từ trên nhìn xuống khiến khí thế càng thêm lạnh lẽo. Ánh mắt cúi xuống, anh hỏi: “Lên cầu thang mà hồn vía để đâu vậy?”
Hai khán giả bất đắc dĩ: Tưởng Tâm Nghi và Trần Kinh Tự liếc nhau đầy ý vị. Chẳng lẽ lại chứng kiến màn bất hòa của hai nhan sắc top trường?
Sao lần nào cô làm chuyện ngốc cũng bị Tạ Vọng Ngôn bắt gặp vậy trời. Ứng Gia Nhược đảo mắt, vô tình nhìn thấy tấm poster trên tường: “Tranh thủ từng phút giây, sống không hoài phí thanh xuân. Học tốt mỗi ngày!”
Giây sau, ánh mắt cô gái kiên định như chuẩn bị tuyên thệ vào Đoàn: “Tớ... tớ nghĩ đến chuyện học!”
Tạ Vọng Ngôn hiếm hoi rơi vào trạng thái cạn lời: "..." Nhìn là biết nói dối rồi.
Lúc anh đi xuống lầu và lướt ngang qua cô, giọng nói nhàn nhạt rơi xuống: “Ừ, vậy cố mà học. Tranh thủ thi đứng nhất lớp đi.”
...
Về đến lớp, Tưởng Tâm Nghi khó hiểu hỏi: “Lúc nãy cậu ấy đang kích tướng cậu hả?”
Tạ Vọng Ngôn vốn đứng nhất lớp, ai rảnh mà bị chạm tự ái vì thành tích chứ.
“Đấy chẳng phải kiểu khích lệ của bạn cùng lớp sao.”
Ứng Gia Nhược giả vờ thản nhiên trả lời, trong lòng thì thở phào. May quá, nói câu đó khiến Tâm Nghi quên bén chuyện muốn truy hỏi cô giờ ra chơi đã biến đi đâu, dù sao cô cũng chẳng bịa nổi!
“?”
Chu Nhiễm xoay người lại, hạ giọng kiểu tám chuyện: “Các cậu không thấy hôm nay Tạ Vọng Ngôn nói chuyện bằng cái giọng khàn khàn đấy, nghe xịn thật sự!”
Giọng của Tạ Vọng Ngôn nổi tiếng là dễ nghe. Trên lớp, chỉ cần bị thầy gọi đứng dậy trả lời câu hỏi thôi là thể nào cũng có vài bạn nữ len lén ghi âm. Clip cậu nói một câu “có” hoặc “không” thôi cũng đủ để đăng lên diễn đàn replay mấy trăm lần.
Ứng Gia Nhược phản xạ phủ nhận ngay: “Giọng gì mà giọng, chẳng qua là ngủ không đủ.”
Tưởng Tâm Nghi lập tức phản bác: “Cậu làm sao biết cậu ấy ngủ không đủ? Cậu lại không ngủ cùng cậu ấy.”
Vừa hay thầy toán bước vào lớp, Ứng Gia Nhược vội kìm nén bản thân, nhỏ giọng bật lại: “Tớ đoán đó.”
Trong ký ức, lúc nhỏ cô ngủ rất nhạy, hễ ai hắt hơi là cô tỉnh ngay. Ừm, lúc còn bé mà.
Đợi thầy giáo đi ra ngoài một chút, Chu Nhiễm lại hăng hái tiếp tục tám chuyện: “Tớ thấy giọng đó hợp gọi "giường" lắm. Đặc biệt là lúc ghé sát tai cậu để gọi.”
Ứng Gia Nhược chạm vào vành tai hơi nóng của mình, ngoài mặt cố tỏ ra bình tĩnh, trong lòng thì ôm đầu gào thét.
Tạ Vọng Ngôn sáng nào chẳng dùng cái giọng đó nói chuyện. Có gì mà phải ngạc nhiên? Cho nên làm ơn, cái đầu của mình... Đừng nghĩ tới cảnh Tạ Vọng Ngôn ghé sát tai nói chuyện nữa!
Chiều hôm đó, Tạ Vọng Ngôn bước vào lớp, thấy trên bàn xuất hiện một lon nước ngọt vị nho còn bốc khói lạnh, thân lon màu tím nhạt lấm tấm giọt sương nhỏ.