Chương 6: Phí chăm sóc em trai

Ân Tùng Mộng không thiếu tiền. Cô gửi địa chỉ khu chung cư cho anh. Tưởng Tố tuy đến trễ, nhưng giữa đêm khuya sương lạnh, cuối cùng anh vẫn chấp nhận bẻ gãy lòng kiêu hãnh của mình mà đến.

Cô còn nhớ lần đầu tiên, Tưởng Tố khản giọng nhắc nhở cô về “bao”. Ngay khoảnh khắc sau đó, khi thấy cô lấy dụng cụ từ trong tủ ra, ánh mắt anh thoáng sững lại.

Khi Ân Tùng Mộng tưởng anh sẽ hối hận rút lui, thì ngược lại anh dường như đã hạ quyết tâm, run tay tự mình đeo vào, suốt quá trình cắn môi đến bật máu cũng không nói một lời.

Từ đó, đến đây vào những ngày chẵn trong tuần đã trở thành một thỏa thuận ngầm giữa hai người..

Tưởng Tố quay mặt đi, tránh ánh nhìn trêu đùa của cô.

Một mảnh giấy vo tròn và vài món đồ lót rơi trên sàn lọt vào tầm mắt, khiến quai hàm anh khẽ siết, ánh mắt tối lại.

Điện thoại rung khẽ, tin nhắn chuyển khoản bật lên.

50.000 tệ.

Gấp mười lần số tiền anh kiếm được ở Kim Hoa Hải khi đánh đàn.

Ân Tùng Mộng ném điện thoại lên sofa, tùy ý gom tóc lại rồi đi vào phòng tắm.

Cô không có vẻ gì là muốn nhắc đến chuyện anh từng công khai phủ nhận thân phận bạn trai của mình.

“Tôi không phải bạn trai của em.” Anh nói.

“Cũng không muốn để trường học biết về mối quan hệ kiểu này giữa chúng ta.” Anh ngừng lại một chút: “Mối quan hệ giao dịch.”

Bóng lưng thon gọn của cô giơ tay vẫy nhàn nhạt: “Tùy anh.”

Âm thanh nước trong phòng tắm rơi tí tách, từng giọt, từng giọt, hòa vào màn đêm tĩnh lặng.

Chương 2

“Tối mai tôi phải đến bệnh viện, sẽ không qua đây.” Bữa sáng Tưởng Tố làm là bánh mì nướng kèm trứng ốp la, cùng một cốc sữa nóng.

Ân Tùng Mộng không hề kén chọn, anh làm gì cô ăn nấy.

Sau khi tắm xong, mái tóc còn ẩm ướt, làn da ửng hồng khiến cô trông thật dịu dàng và lanh lợi. Lúc cô ngước mắt lên, tay cầm nửa lát bánh mì nướng, đôi mắt long lanh hoàn toàn không giống cô Ân kiêu kỳ.

“Đi thăm em trai anh à?” Cô hỏi.

Tưởng Tố trấn tĩnh lại.

“Ừm.”

Bệnh viện gọi điện nói rằng em trai đã có thể co ngón tay theo chỉ thị, đây là điềm báo sắp tỉnh lại.

“Tiền đủ không?”

“Nếu không đủ, có thể ứng trước.”

Khóe mắt dài, cong của Ân Tùng Mộng đầy vẻ quyến rũ ngầm. Cô chống cằm, ngón trỏ khẽ chạm vào má.

Đúng thế, đây mới chính là Ân Tùng Mộng.

“Anh cứ nhớ số lần, đến đây giao dịch là được.”

Cô cũng dùng từ “giao dịch” này.

Tưởng Tố cụp mi mắt, tóm lấy bàn chân đang nghịch ngợm cọ xát dưới gầm bàn của cô. Mắt cá chân trơn láng bị anh siết chặt trong lòng bàn tay.

“Đủ rồi.” Giọng nói rất nhẹ.

Không rõ là anh đang trả lời câu hỏi tiền đã đủ chưa, hay là đang ngăn cản hành động của cô.