Chương 5: Tối nay có về không?

Thế nhưng đích đến của anh lại không phải quán bar nơi làm thêm, cũng chẳng phải bệnh viện như mọi người vẫn đồn, mà là một khu chung cư cao cấp.

Mỗi tầng chỉ có một căn, rộng rãi xa hoa, từ ban công có thể nhìn xuống hơn nửa thành phố rực rỡ ánh đèn.

Anh đã rất quen thuộc nơi này. Quẹt thẻ lên lầu, vào nhà thay giày, cất ba lô vào tủ. Anh mở tủ lạnh kiểm tra còn những nguyên liệu gì, rồi nhẩm tính làm món sườn xào xốt chua ngọt, món chính thì nấu hai phần mì.

Món sườn xào xốt chua ngọt đã làm xong để lâu, dưới đáy đĩa đã đông lại một lớp mỡ xốt màu cánh gián

Anh nhắn tin: [Tối nay có về không?]

Không có hồi âm.

Vì vậy, anh ăn xong phần của mình, dọn dẹp và tắm rửa rồi đi ngủ.

Nửa đêm, bên cạnh giường có tiếng sột soạt khẽ.

Một nụ hôn mang theo hơi men lướt qua cằm và cổ anh. Trong bóng tối, Tưởng Tố mở đôi mắt đen láy. Ánh nhìn vừa mông lung vừa sáng rõ, không giống như vừa bị đánh thức.

Anh đã tắm xong, mặc chiếc áo thun trắng. Dưới ánh trăng nhàn nhạt, làn da vốn trắng của anh càng thêm trong trẻo, mềm mại. Khi đưa tay đẩy cô gái ra, bắp tay rắn chắc hiện rõ đường nét.

Vành tai bị cắи ʍút̼, cảm giác ẩm ướt lan tỏa, khiến hơi thở anh bắt đầu trở nên gấp gáp.

“Đừng...” Giọng nói không lớn không nhỏ, vừa trầm vừa khàn.

Nhưng bàn tay mềm đã trượt lên lưng anh, hơi lạnh từ đầu ngón tay quét dọc sống lưng ấm nóng.

Tấm drap giường dưới thân dần trở nên xộc xệch.

Khi chân trời dần hửng sáng, Ân Tùng Mộng tỉnh dậy trong cơn khát cháy cổ do dư âm của men rượu. Cô theo bản năng đá nhẹ vào bắp chân chàng trai bên cạnh, lẩm bẩm: “Khát.”

Tưởng Tố khoác lại áo, kéo cô tựa vào ngực mình, rồi đưa nước ấm cho cô uống.

Cô ngậm miệng cốc, uống nửa ly, ý thức dần trở lại.

Tối qua, sau khi rời khỏi Đại học Bắc Kinh, cô đến bữa tiệc độc thân mà đám bạn tổ chức cho mình. Ban đầu cô chẳng định đi vì trong lòng vẫn nghĩ mình và Tưởng Tố có quan hệ, sao có thể xem là độc thân được.

Ai ngờ Tưởng Tố lại công khai nói rằng không quen biết cô.

Thế là cô dứt khoát đi luôn.

Nghĩ đến đó, cô hơi mở mắt, nhìn gương mặt quen thuộc đến nỗi chẳng thể quen hơn của anh.

“Không quen à?” Cô cố tình khẽ cười trêu chọc.

Nửa tháng trước, cô đã để lại số điện thoại và thêm WeChat, từ đó hai người bắt đầu qua lại.

Qua những cuộc trò chuyện, cô biết chi phí thuốc men và viện phí hằng ngày của em trai anh cần phải chi trả.