Chương 4: Tôi và cô ấy không quen

Những người xung quanh đồng loạt quay lại nhìn, sau khi thấy rõ người mà cô chỉ tay vào, ai nấy đều sững sờ hít mạnh một hơi.

Người được cô gọi là “bạn trai mới” chính là Tưởng Tố. Dù anh và Ân Tùng Mộng đều học ở khoa Kinh tế, nhưng chưa ai từng thấy hai người có bất kỳ giao tiếp nào. Tưởng Tố nổi tiếng là người sống thanh cao, tính tình kiêu ngạo, từng thẳng thừng từ chối vô số người theo đuổi mà không hề chớp mắt.

“Anh ta bị Ân Tùng Mộng thu phục thật rồi à?”

“Gia đình Ân Tùng Mộng vừa có tiền vừa có quyền, có cái khí phách nào mà cô ấy không thể đập tan rồi hầm canh lấy nước uống được.”

“Nghe nói Tưởng Tố còn có em trai đang hôn mê trong bệnh viện.”

“Chi phí mỗi ngày lên đến cả chục nghìn đấy!”

“Đúng thế, cho dù anh ta đứng đầu chuyên ngành, có nhận được học bổng cũng chẳng thấm vào đâu! Anh ta thường đi làm thêm nửa đêm hôm trước, nửa đêm hôm sau lại phải vào viện trông em. Vừa tan học, chắc là anh ta lại chuẩn bị đi làm thêm.”

Khi mọi người còn đang thì thầm đoán mối quan hệ giữa hai người...

“Tôi với cô ấy không quen.” Tưởng Tố lên tiếng, giọng vẫn lạnh nhạt như thường.

Nói xong, anh không hề nán lại, bóng lưng toát lên vẻ cao ngạo.

Uông Bảo Linh trầm ngâm, cô ấy nhận ra Tưởng Tố chính là sinh viên làm thêm đã từng đàn piano trong phòng VIP. Nhưng Uông Bảo Linh chẳng hề hứng thú với kiểu tình yêu mang tính chất cứu tế người nghèo. Thế mà Ân Tùng Mộng lại cố tình chỉ vào anh nói là bạn trai mới, giờ lại bị công khai phủ nhận. Chuyện này quả là thú vị.

“Tránh ra.”

Khi Ân Tùng Mộng nói hai chữ ấy, môi cô khẽ mím, bên khóe môi trái lộ ra một lúm đồng tiền nhàn nhạt. Trông như đang nũng nịu, nhưng thực ra là đã hết sạch kiên nhẫn.

Uông Bảo Linh thầm đổ mồ hôi thay cho gã bạn trai cũ tồi tệ kia. Cho dù đêm đó anh ta có thật sự bị chuốc thuốc thì sao chứ? Ân Tùng Mộng không bận tâm. Cô chia tay với anh ta cũng chẳng khác nào vứt bỏ một món đồ đã lỗi thời.

Nhưng nếu anh ta còn tiếp tục đeo bám dai dẳng, không chừng Ân Tùng Mộng nổi cơn thịnh nộ sẽ xé xác anh ta ra cũng nên.

Thiệu Thế Kha đứng chặn trước đầu xe, giọng khẩn thiết: “Trừ khi em tha thứ cho anh, nếu không anh không đi.”

Chỉ thấy Ân Tùng Mộng ngồi vào ghế lái, nổ máy. Tiếng động cơ gầm lên, chân nhấn mạnh ga. Chiếc xe vọt lên, suýt nữa đâm thẳng vào người. Thiệu Thế Kha sợ đến mềm nhũn cả chân, vội lao sang một bên. Bó hoa hồng trên tay bị bánh chiếc Pagani cuốn qua, nghiền nát trong làn khói bụi mù mịt.

Chiếc xe phóng vụt qua bên cạnh Tưởng Tố đang đi bộ đến gần cổng trường.

Ánh mắt anh vẫn điềm tĩnh, chỉ khẽ liếc qua, rồi tiếp tục bước về phía ga tàu điện ngầm.