Chương 3: Tiền công của anh

Giọng anh rất hay. Trong hành lang kim loại vang lên âm thanh lẫn tạp âm xa xa nhưng tiếng nói của anh vẫn trong trẻo như suối, mang theo chút kiêu ngạo và lạnh nhạt.

“Tiền công tối nay của anh.”

“Năm nghìn.”

“Tại sao không tiếp tục đàn?”

“Mùi nước hoa khó ngửi chết người.” Chàng trai khẽ nhíu mày. Rõ ràng là túng thiếu đến mức phải đi làm thêm giữa đêm, vậy mà dáng vẻ lại giống hệt một cậu ấm khó chiều.

Ân Tùng Mộng bật cười khẽ: “Cảm giác giống tôi thật.”

Cô cũng chẳng hiểu cha mình làm sao chịu nổi cái mùi nước hoa nồng nặc trên người bà Bảo đó.

“Tôi chuyển tiền cho anh.” Cô nói, giọng vui vẻ.

“Điện thoại hết pin rồi.” Đôi mắt đen của anh liếc sang cô, mí mắt hơi khép. Ánh nhìn chỉ thoáng qua, rất nhanh.

Ân Tùng Mộng lấy bút trong túi ra, kéo tay anh lại, viết số tài khoản lên lòng bàn tay anh. Đôi môi khẽ cong như thể đã nhìn thấu lời nói dối vụng về kia.

Tiếng giày cao gót gõ nhịp đều, dần xa.

Tưởng Tố cúi đầu nhìn xuống lòng bàn tay, các đốt ngón tay khẽ co lại.

~

Nửa tháng sau.

Vừa bước ra khỏi tòa nhà giảng đường, bên cạnh chiếc Pagani của Ân Tùng Mộng, Thiệu Thế Kha đang ôm một bó hoa hồng, ngóng nhìn về phía này.

“Anh ta vẫn chưa chịu bỏ cuộc sao?” Uông Bảo Linh đang đi cùng cũng nhìn thấy anh ta.

Kể từ khi nhận được tin nhắn chia tay qua WeChat, Thiệu Thế Kha thường xuyên canh chừng khắp các nơi trong khuôn viên Đại học Bắc Kinh để cầu xin Ân Tùng Mộng quay lại. Anh ta giải thích rằng đêm đó ở Kim Hoa Hải bản thân bị chuốc thuốc, thần trí không tỉnh táo nên mới ôm người khác.

Ân Tùng Mộng vốn xem chuyện chia tay nhẹ như gió thoảng, nhưng bị dây dưa mãi cũng bắt đầu thấy phiền.

Thiệu Thế Kha vẫn giải thích bằng giọng điệu vô cùng tha thiết, khẩn khoản thề thốt: “Anh thật sự chỉ uống một ly rượu là đầu óc đã không tỉnh táo. Nếu anh lừa em, trời tru đất diệt! Tùng Mộng, chúng ta làm lại từ đầu..."

Giờ đang lúc tan học, trai xinh gái đẹp tụ tập, ai mà không thích hóng chuyện tình cảm. Người vây xem càng lúc càng đông, có người còn giơ điện thoại quay lại.

Ân Tùng Mộng cắt ngang: “Tôi có bạn trai mới rồi.”

Chờ đợi hết kiên nhẫn, ánh mắt Ân Tùng Mộng bắt được một bóng người ở vòng ngoài đám đông: chiếc áo sơ mi trắng xanh, khí chất tuyệt vời. Gương mặt thanh tú không biểu lộ cảm xúc, đang nhìn “kịch vui” ở trung tâm. Cô hất cằm về phía đó: “Kìa, chính là anh ấy.”