“Chuyện này phải tận mắt thấy mới tin chứ! Với lại ai cũng nghĩ cậu sẽ xông xuống xé xác tên đó. Bọn tôi còn chờ được phen hả giận giùm cậu nữa.” Một người bên cạnh lập tức phụ họa.
Ân Tùng Mộng liếc qua, giọng lười biếng: “Phạt rượu.”
“Được.” Tần Áo đáp ngay, ngoan ngoãn nhận phạt.
Trong nhóm bạn, anh ấy là người luôn xoay quanh cô, tiếc là bao năm nay cô chẳng bao giờ để mắt. Giờ Ân Tùng Mộng vừa mới độc thân trở lại, Tần Áo ngồi đó, lòng rộn ràng như mở hội.
Không hổ là Ân Tùng Mộng, đám bạn lại được mở mang tầm mắt trước sự thản nhiên của cô, đến một câu chê bai gã bạn trai tồi dưới tầng cô cũng lười nói.
Trong góc phòng đặt một cây đàn piano, một đôi tay thon dài, khớp xương rõ ràng đang thay đổi vị trí trên phím đàn.
Đây là đêm đầu tiên Tưởng Tố làm thêm ở Kim Hoa Hải, nhưng không phải lần đầu anh nhìn thấy cái gọi là “thản nhiên” của Ân Tùng Mộng. Trong đầu anh vụt qua điều gì đó, môi khẽ kéo. Ngón tay vẫn tiếp tục đàn, âm thanh vẫn vang đều.
Kim Hoa Hải là quán bar cao cấp, mức tiêu cao, tiền làm thêm cũng nhiều.
Nửa đêm, người quản lý ca đêm quan sát chàng trai sinh viên Đại học Bắc Kinh đang làm thêm đánh đàn trước mặt.
Anh đã thay lại chiếc áo sơ mi cũ giặt đến bạc màu, phần cổ và vai áo vải cotton đã sờn chỉ. Anh tuy cao song dáng lại gầy, khung xương rõ. Áo sơ mi ôm lấy bờ vai rộng rồi buông xuống, càng về dưới càng lỏng, cuối cùng vạt áo được nhét gọn vào phần eo mảnh.
Dù ngắm thì vẫn ngắm, nhưng người quản lý vẫn lạnh giọng nửa dọa nửa giữ: “Nếu cậu không vào đàn nốt cho nhóm quý bà Bảo nghe xong, thì đừng mơ lấy tiền tối nay.”
Tưởng Tố khoác túi lên lưng, đáp: “Không đàn.”
“Ơ, cậu này! Giữ cậu ta lại cho tôi!” Quản lý quát.
Không ngờ chàng trai trông gầy mà ra tay lại nhanh, một tay giữ túi, tay kia đẩy ngược người đàn ông to con sang bên. Tiếng ồn khiến Ân Tùng Mộng vừa đi từ phòng vệ sinh ra phải hỏi: “Có chuyện gì vậy?”
Nghe cô nói, người quản lý lập tức cúi đầu: “Thưa cô.”
Kim Hoa Hải là “mỏ vàng” cha cô tặng, cô chính là bà chủ đứng sau nơi này.
“Thằng nhóc này mới được tuyển vào đàn piano, không làm theo quy định, giữa chừng bỏ việc.”
Cô đưa mắt nhìn sang, hành lang mờ tối, ánh sáng lờ mờ khiến khó thấy rõ.
Chàng trai đứng nửa người trong bóng tối, khi kéo túi lại, mặt hơi nghiêng sang bên. Ánh đèn tường hắt nghiêng xuống, soi rõ đường gân mảnh nổi lên nơi cổ anh. Lạnh nhạt, cứng cỏi, toát lên vẻ kiêu ngạo không phục.
“Để anh ta đi.”
“Nhưng bên bà Bảo thì...”
Chạm phải ánh mắt lộ rõ vẻ mất kiên nhẫn của Ân Tùng Mộng, quản lý ca đêm vội đổi giọng: “Tôi hiểu rồi, tôi sẽ biết cách giải thích.”
Khi mọi người rời đi hết, Ân Tùng Mộng mới hỏi chàng trai trước mặt: “Bao nhiêu?”
“Gì cơ, bao nhiêu gì?”