Cánh cửa phòng riêng vừa mở ra, Tần Áo lập tức nhích người, nhường chỗ chính giữa cho người mới đến.
Ân Tùng Mộng bước vào, vẻ mặt như vừa bị đánh thức giữa giấc mơ, khó chịu và đầy bực bội.
Thế nhưng với gương mặt trái xoan, thân hình đồng hồ cát cungf đôi chân dài thẳng tắp. Dù cô chỉ tiện tay vén tóc sau đầu, hất nhẹ mái tóc thôi cũng toát ra vẻ quyến rũ khó cưỡng.
Cô hỏi bằng giọng lười nhác: “Có chuyện gì mà phải gọi tôi tới tận đây?”
Tần Áo cười xòa, kéo cô ngồi xuống.
Ghế sofa đối diện bức tường kính một chiều, tầm nhìn bao quát toàn bộ khu vực quầy bar và sàn nhảy tầng dưới.
Dưới kia, người đang khoác vai ôm eo cô gái khác chẳng phải ai khác mà chính là bạn trai hiện tại của cô, Thiệu Thế Kha.
Đợi cô ngồi yên, Tần Áo mới liếc mắt về phía khung cảnh ấy rồi nói: “Tôi nói rồi mà, thằng đó chẳng phải người tử tế gì đâu. Ngày nào cũng cưỡi con xe phân khối nhỏ chạy ầm ầm ngoài đường, làm màu thấy sợ.”
“Hôm nay bọn tôi tình cờ tụ họp ở đây, vừa khéo gặp phải. Ai nghĩ tới sau lưng anh ta lại giấu bao nhiêu cô thế kia!” Người chen lời là Uông Bảo Linh, bạn chơi cùng từ nhỏ. Cô ấy thay bạn lên tiếng khinh thường gã bạn trai bội bạc, nhưng vẫn kín đáo quan sát phản ứng của Ân Tùng Mộng.
Từ thời mẫu giáo, Ân Tùng Mộng chưa bao giờ thiếu bạn trai nhỏ. Giờ đang học năm hai đại học, bên cạnh cô vẫn luôn có không ít người theo đuổi. Cô yêu nhanh, chia tay cũng nhanh. Có mối kéo dài được nửa năm, có mối chưa đến một tuần đã kết thúc. Mỗi lần chia tay chẳng hề bi lụy, dứt khoát đến mức người khác nhìn mà choáng.
Thiệu Thế Kha - sinh viên trường thể thao bên cạnh, chuyên bơi lội, thân hình rắn chắc - là người đầu tiên khiến cô chịu dừng lại nửa năm. Nhưng bị phản bội thế này, đúng là lần đầu tiên trong đời cô nếm trải.
Dẫu vậy, Uông Bảo Linh vẫn không nhìn thấy trên mặt cô chút giận dữ hay buồn tủi nào.
Ân Tùng Mộng chỉ khẽ nhướng mày, sau đó mở điện thoại, kéo khung chat và gõ: [Anh bị đá rồi.]
Cô chẳng buồn nhắc đến cảnh tình tứ dưới kia, cũng không đợi phản hồi mà thẳng thừng chặn luôn số. Gọn gàng dứt khoát.
Rồi cô ngẩng đầu, nhìn về phía chàng trai đang chơi piano trong góc, nhàn nhạt nói: “Chơi bài “Chúc em hạnh phúc sau chia tay” đi.”
“Được.” Giọng người trong góc vang lên đáp lại.
Khúc nhạc chia tay vang vọng trong phòng riêng.
Ân Tùng Mộng mặc váy đỏ, làn da trắng mịn, tựa người nghiêng trên sofa. Mái tóc xoăn đen óng như rong biển tràn xuống tựa lưng ghế. Cô vừa ngáp vừa liếc sang Tần Áo, nửa oán nửa trêu: “Chỉ chuyện vặt như thế mà cũng phải phá giấc ngủ của tôi à? Nhắn một cái trong điện thoại chẳng phải xong rồi sao?”