Chương 10

Khi Tô Triệt Ngọc vừa rời đi, Đông Thảo liền nhanh chóng xuất hiện trước mặt Lương Hi Kính. Nhưng không đợi hắn nói gì, Lương Hi Kính đã liếc mắt đầy vẻ châm chọc.

"Ngươi có thể trốn kĩ hơn chút được không? Dù sao nàng cũng đã phát hiện ngươi rồi."

Điều này chính Tô Triệt Ngọc đã nói với y trước khi rời đi. Nhưng nàng không để tâm, vì người này không đủ sức uy hϊếp nàng.

"A?!" Đông Thảo ngỡ ngàng, vốn dĩ hắn nghĩ mình đã ẩn nấp rất tốt, không ngờ lại bị phát hiện.

Để che giấu sự xấu hổ, Đông Thảo cố gượng cười, rồi hắn hỏi Lương Hi Kính tại sao lại muốn gϊếŧ Tống Thượng Thư.

Hai người bọn họ không phải trước giờ vẫn tốt đẹp sao? Tại sao giờ lại muốn đưa đối phương vào chỗ chết?

"Lỗ tai nào của ngươi thế thấy ta muốn gϊếŧ hắn?" Lương Hi Kính nhướng mày, giọng trầm xuống. “Ngươi tìm cho ta một người, để người đó làm việc này."

Câu nói đột ngột đổi hướng khiến Đông Thảo chưa hiểu ngay. Hắn ngơ ngác, muốn Lương Hi Kính giải thích rõ hơn.

"Thích khách không thể để lại. Bảo nàng đi ám sát Tống Thượng Thư chỉ là để theo dõi hướng đi của nàng. Những người như nàng thường tới vô ảnh, đi vô tung. Không bày kế một phen, làm sao mà tìm được nàng?"

Lương Hi Kính thừa nhận muốn xử lý Tô Triệt Ngọc, nhưng hình ảnh khuôn mặt của nàng dưới lớp mặt nạ lại không ngừng ám ảnh y.

Sắc mặt y thoáng qua chút nghi hoặc, nhưng y đã quyết tâm diệt trừ mối họa nên không thể lung lay.

"Vẫn nên gϊếŧ đi." Lương Hi Kính khẳng định, không để ý Đông Thảo đã hiểu ý hay chưa, rồi quay lưng đóng cửa.

Gϊếŧ nàng?

Đông Thảo đứng ngẩn người trước cửa, suy nghĩ về sự thay đổi bất ngờ của chủ tử. Rõ ràng vừa rồi còn cùng nàng trò chuyện rất tốt, vậy mà giờ đã muốn gϊếŧ nàng. Hắn lắc đầu khó hiểu, cảm thấy cách xử lý khó lường này đúng là phong cách của đại nhân nhà hắn.

Hắn gật đầu, trong lòng tự nhủ đã hiểu phải làm gì.

Tìm một thích khách đủ giỏi để xử lý người vừa rồi.

Ngày mai, hắn sẽ lên đường tìm người…

---

Cơn mưa dai dẳng khiến con hẻm nhỏ ướt nhẹp, chỉ có một góc hẻo lánh ánh lên chút ánh sáng từ ngọn nến chập chờn.

Tô Triệt Ngọc gỡ chiếc mặt nạ xuống, bước tới hiệu thuốc cũ kỹ phía trước.

Cánh cửa không đóng kín, dường như cố ý để hờ cho người ra vào. Qua khe cửa, ánh sáng lờ mờ phản chiếu hình bóng của một con vật nhỏ lông trắng như tuyết, đang chui ra ngoài.

"Tiểu Phúc." Giọng nàng khẽ gọi, nhưng chú chó nhỏ vẫn nghe thấy được. Nó lao đến, vẫy đuôi mừng rỡ, chờ được nàng vuốt ve.

Trong sân sau, Ôn Trường Yên vừa dọn xong bữa tối thì nghe tiếng cửa mở. Quay đầu lại, nàng ta thấy Tô Triệt Ngọc đang bước vào cùng Tiểu Phúc.

"Rửa tay rồi ăn cơm đi," Ôn Trường Yên dịu dàng nhắc nhở, cười rồi ngồi xuống đối diện Cố Tư Thiên.

Cả đêm bận rộn, bụng Tô Triệt Ngọc đã réo vang từ lâu. Nhưng trước khi cầm đũa, nàng có việc quan trọng hơn phải làm.

Cố Tư Thiên nhìn thấy nụ cười tươi rói trên gương mặt Tô Triệt Ngọc, không cần hỏi cũng biết mọi chuyện đã suôn sẻ. Chắc chắn nàng đã mang được một khoản bạc không nhỏ về.

"Ăn cơm đi. Thân thể ngươi vốn đã không tốt, lại còn chạy đông chạy tây," Ôn Trường Yên cằn nhằn, nhưng giọng nói đầy sự quan tâm. Dù sao, thấy Tô Triệt Ngọc trở về an toàn mà không bị thương tích gì thêm, nàng ta cũng cảm thấy nhẹ nhõm.

Thay vì ăn, Tô Triệt Ngọc lấy từ trong túi ra hai thứ, đặt lần lượt trước mặt Ôn Trường Yên và Cố Tư Thiên.

Khi họ nhìn rõ món đồ, cả hai lập tức buông đũa, không nói thêm lời nào.

"Tô Triệt Ngọc, ngươi lấy những thứ này từ Lương Hi Kính sao?" Sự im lặng bị phá vỡ bởi giọng chất vấn của Cố Tư Thiên. Con chó nhỏ Tiểu Phúc đang gặm xương gần đó cũng giật mình, sủa lên mấy tiếng.

"Con nào có bản lĩnh đó chứ?" Tô Triệt Ngọc vội lắc đầu phủ nhận. "Hắn cho nhiều thật, nhưng hắn cũng chẳng có ý tốt gì."

Dù Lương Hi Kính ra tay rộng rãi, nhưng nàng không quên lần đầu gặp mặt, y đã định gϊếŧ nàng. Khi đó, nếu không phải nàng tình cờ cứu y khỏi một con rắn độc, thì có lẽ nàng đã sớm bị y lợi dụng cơ hội để thủ tiêu.

Huống hồ, sau lần ám sát hoàng đế, nàng bị thương nặng đến vậy. Dù không lập công, ít nhất cũng phải được chút bồi thường. Y đưa nàng nhiều bạc như thế, chẳng phải là điều nên làm sao?