A Tát Tư cho rằng, loài sinh vật mang tên "con người" này thật khó mà bình luận. Phần lớn trong số họ, ít nhiều đều mang trong mình một đặc tính "thích bị ngược", và họ cũng không ngần ngại dốc hết sức để thực hiện những hành vi "ti tiện" đó.
Khi cô chỉ muốn an phận thủ thường, sống yên ổn trong một góc, thì họ lại liều mạng muốn lôi cô ra. Nào là "sống chung với đồng loại", "tương tác với con người", rồi thì "để du khách cho ăn". Họ cứ nghĩ gì làm nấy, càng lố bịch lại càng làm tới.
Vậy mà, khi cô quyết định chiều theo ý họ và thật sự "tương tác" với con người, thì họ lại bán sống bán chết muốn nhét cô trở lại. Thật nực cười làm sao, cô chẳng qua chỉ nhảy lên ngoạm lấy một cái giỏ, vậy mà sau đó họ lại hàn thêm cho cô tới ba lớp lưới điện, thậm chí còn tăng cả cường độ dòng điện lên.
Thật vô vị.
Rõ ràng biết mình yếu ớt, nhưng lại cứ một hai đòi tìm bạn chơi mạnh mẽ hơn, để rồi khi chơi không lại thì lại đặt ra đủ thứ luật lệ hạn chế. Cái bộ dạng "ta chơi không lại thì ngươi cũng đừng hòng thắng" ấy, thật xấu xí đến cùng cực.
Chơi không nổi thì đừng chơi, cô vốn chẳng cần những người bạn chơi "đυ.ng vào là chết". Ngay cả đến giác ngộ về "cái chết" mà họ cũng không có, vậy thì cớ gì chuyện gì cũng muốn nhúng tay vào?
Không thể hiểu nổi.
A Tát Tư đi một vòng trong l*иg, cô không cảm thấy quá khó chịu với lớp lưới điện được gia cố thêm.
Có lẽ trong mắt loài người, việc có thêm vài lớp lưới điện đồng nghĩa với việc hạn chế hành động của cô và đảm bảo an toàn cho bản thân họ. Nhưng họ đâu biết rằng, đối với cô, điều này cũng có nghĩa là sau này sẽ không còn bị con người quấy rầy thường xuyên nữa. Thật tốt biết bao.
Dù rằng cuộc sống đơn độc nhàm chán dễ khiến một sinh vật có trí tuệ phát điên, nhưng việc phải giao thiệp với một đám ngu ngốc lại càng khiến cô mệt mỏi hơn.
So với cảnh tượng vừa mở mắt ra đã thấy con người nhảy nhót loi choi bên ngoài l*иg, cô thà chọn nằm ì một chỗ ngẩn ngơ cả ngày còn hơn.
Đáng tiếc, việc ngẩn ngơ ngoài tự nhiên luôn có những bất tiện này khác. Đôi khi, chỉ cần mùa thay đổi, ngay cả việc ngẩn ngơ cũng trở thành một điều xa xỉ.
Mùa hạ dài nóng nực kéo đến, kéo theo đó là sự sinh sôi của ruồi muỗi.
Ba lớp lưới điện tuy ngăn cách được con người, chia cắt bầu trời và giam hãm phạm vi hoạt động của cô, nhưng lại hoàn toàn vô dụng trong việc chặn đám ruồi muỗi, thậm chí còn gây ra tác dụng ngược. Ví dụ như, ruồi muỗi bay vào thì không ra được, liền sinh sôi nảy nở gần nguồn nước, dẫn đến việc số lượng ruồi muỗi trong l*иg ngày một nhiều hơn.
Chúng không có sức sát thương, cũng chẳng thể chích xuyên qua lớp da của cô, nhưng lại cứ thích bay lượn vòng quanh cô, tiếng vo ve không ngớt khiến cô phiền không chịu nổi.
Hết cách, cô chỉ đành nằm dưới bóng cây giả vờ ngủ say, rồi giao lại quyền chủ động cơ thể cho những đối tác hợp tác đôi bên cùng có lợi.
Đó là một bầy thằn lằn nhỏ, có khoảng mười bảy, mười tám con, chiều dài trung bình khoảng 6 inch, chuyên sống bằng nghề săn bắt côn trùng.
Bất kể là mùa khô hay mùa mưa, hễ cô bị ruồi muỗi quấy nhiễu, là chúng lại chui ra từ các kẽ đá, cẩn thận bò lên người cô và bắt đầu một bữa đại tiệc thịnh soạn.
Chúng bước đi cực nhẹ, động tác cũng rất nhanh, chiếc lưỡi dài liên tục phóng ra rồi cuộn lại, quét sạch đám ruồi muỗi trên người cô.
Nhưng loài thằn lằn vốn nhút nhát, trong lúc chúng đang bắt mồi, cô phải cố gắng giữ trạng thái bất động. Nếu không, chỉ cần cô cử động nhẹ một chút là chúng sẽ lập tức chạy tán loạn, phải mất một lúc sau mới dám tụ tập trở lại.
Suy cho cùng, đối với chúng, cô quả thực quá khổng lồ, nếu chạy không đủ nhanh, tám phần là sẽ bị cô đè bẹp.
Tuy nhiên, đối tác của cô không chỉ có một.
Xua lũ thằn lằn đi thì sẽ có chim tăm bay đến, đuổi cò ruồi đi thì lại có chồn lưng đỏ xuất hiện.
Cô không biết tại sao sinh vật trên hòn đảo này lại đa dạng đến vậy, nhưng phòng thí nghiệm được xây dựng ở đây, thỉnh thoảng lại có động vật được đưa từ bên ngoài vào, nên chắc hẳn việc có vài con trốn thoát ra ngoài cũng là chuyện thường tình.
Cứ thế năm này qua tháng nọ, đảo Nublar đã hình thành một chuỗi thức ăn hoàn chỉnh. Địa vị của cô dường như không thấp, nhưng vào một số thời điểm, cô cũng chỉ là một kho báu thức ăn di động mà thôi.
Chỉ cần cô há miệng, chim tăm sẽ dọn dẹp sạch sẽ những mẩu thịt thừa trong kẽ răng; chỉ cần cô nhắm mắt, chim bắt ve sẽ giúp cô bắt sạch bọ chét và ký sinh trùng.
Và khi mặt trời lên đến đỉnh đầu, đó cũng là lúc khoảng thời gian của loài cầy mangut lùn bắt đầu.
Bầy động vật trông giống chồn này có bộ lông màu nâu và khứu giác vô cùng nhạy bén. Chúng hành động nhanh nhẹn, tính tình hiền lành, thường chui vào từ bên dưới lưới điện, coi cơ thể của cô như một bãi săn rộng lớn và đào bới những con ve trên người cô để ăn.
Từ bụng đến sống lưng, từ đỉnh đầu cho đến chiếc đuôi dài, chúng càn quét không bỏ sót bất kỳ một ngóc ngách nào.