Trong khoảng thời gian ngắn, tất cả ánh mắt đều tập trung hết lên người trợ lý Trần.
Bị nhiều cô gái xinh đẹp nhìn chằm chằm thế này, người bình thường rất khó chống đỡ được, trợ lý Trần cũng không ngoại lệ. Mà quả thật là anh ta cũng đã từng gặp bạn gái của sếp Du rồi: "Đúng là rất xinh đẹp..."
Về phần tính cách, hồi tưởng lại Boss nhà mình nửa đêm bị đuổi ra khỏi nhà, nửa đường bị đuổi xuống xe, trên trán có vết bầm tím không rõ ràng lắm... Từ những dấu vết này mà xét, trợ lý Trần hoàn toàn không nhìn ra bạn gái của Boss có dính dán gì đến chữ “dịu dàng” cả.
Ngược lại, về boss nhà anh ta, trợ lý Trần cảm thấy đó không phải là dịu dàng gì hết, mà đó là kẻ thích bị ngược đãi – cho dù có bị hành hạ thế nào cũng không tức giận, ngược lại còn vui vẻ thích thú nữa chứ. Đích thị là người thích bị ngược đãi rồi!
*
"Lily vất vả rồi, tôi đi trước đây. Hôm nào mời cô ăn cơm nhé." Hề Phán vẫy tay với cô gái đến thay ca cho mình trong văn phòng, sau đó xách túi xách, xoay người ra cửa. Hôm nay vốn dĩ phải 10 giờ rưỡi tối cô mới tan tầm, nhưng bởi vì buổi trưa đã đồng ý lời mời của Du Hàn Xuyên, thế nên cô mới về sớm.
Đây là lần thứ 8 trong tháng này rồi, đến nỗi mà khi cô gửi wechat hỏi đồng nghiệp Lily là [Có ở đó không], còn không đợi cô nói xong câu sau, đối phương đã trực tiếp trả lời cô: [Lại giúp cô thay ca đúng không? Nửa tiếng nữa tôi mới đến được, ok chứ?]
Hề Phán tỏ vẻ không thành vấn đề, cô cũng chỉ định liên hệ trước thôi.
Ra khỏi văn phòng, Hề Phán lại đến phòng thay quần áo để thay đồng phục ra, rồi mới rời khỏi khách sạn, chuẩn bị về nhà.
Gần đây cô đi làm về đều để tài xế đưa đón, nhưng hiện tại phải tự mình về nhà. Bởi vì khoảng gần 4 giờ chiều, tài xế gọi điện thoại nói trong nhà có chút việc, xin cô cho nghỉ.
Chuyện này cũng không tính là gì với Hề Phán cả. Cô biết lái xe, vả lại cũng có một chiếc xe đang đỗ ở bãi đỗ xe của khách sạn. Nhưng tin xấu là bởi vì đã đỗ xe quá lâu, cô có chút không nhớ rõ vị trí, phải tìm một chút…
Khi Hề Phán lái chiếc Maserati của mình rời khỏi khách sạn, thì đã gần 5 giờ rồi.
Mặt trời vẫn đang treo lơ lửng trên bầu trời, ánh nắng mặt trời bị chia cắt bởi những tòa nhà cao tầng san sát nhau trong thành phố.
Bởi vì trên đường có chút kẹt xe, Hề Phán phải mất hơn nửa giờ mới về được đến nhà. Tắm rửa, trang điểm rồi chọn quần áo, lúc cô sửa soạn xong thì đã hơn 7 giờ.
Du Hàn Xuyên không trở về, hắn xử lý xong công việc là sẽ đến thẳng địa điểm tụ hội luôn, nhưng hắn vẫn gọi tài xế tới đón cô.
Địa điểm tụ hội là một câu lạc bộ tư nhân, nằm ở khu vực phồn hoa nhất Yến Thị, phong cách chỉnh thể khá là hoài cổ.
Du Hàn Xuyên bảo Hề Phán tới nơi thì gọi điện thoại cho hắn, nhưng hiển nhiên cô sẽ không ngoan ngoãn nghe lời như vậy rồi. Đến cửa hội sở, từ xa xa là đã nghe truyền đến tiếng nhạc trộn lẫn với tiếng nói cười ầm ĩ từ trong viện rồi. Hề Phán men theo âm thanh, chậm rãi đi vào bên trong.
Buổi trưa, lúc Du Hàn Xuyên hẹn cô, cũng có đề cập một chút đến buổi tụ hội này. Hắn nói là đồng ý lời mời của bạn bè đến cổ động một chút, nghĩ cũng biết là không thể thiếu đủ mọi loại người, muôn hình muôn vẻ rồi.