Ba giờ rưỡi chiều Hề Phán mới vào ca làm, mà lúc cô đến khách sạn thì cũng chỉ mới hơn 2 giờ. Không phải là cô yêu nghề cỡ nào, mà tới sớm là để ăn cơm. Thực sự là hôm nay, đến giờ này mà vẫn chưa ăn gì tử tế cả, chỉ có ăn hai cái bánh quy trên đường đến đây thôi.
Hề Phán ngồi xuống phòng bao trong nhà hàng khách sạn, lúc chờ thức ăn được mang lên thì cô nhận được điện thoại của Du Hàn Xuyên. Hắn hỏi cô đã dậy chưa, ăn cơm chưa.
“Anh hỏi muộn rồi, đã chết đói rồi.” Hề Phán bực mình nói.
Đầu bên kia điện thoại, Du Hàn Xuyên cười khổ.
Thật ra trước khi gọi cú điện thoại này, hắn đã biết sẽ có kết quả như vậy rồi, nhưng hắn vẫn ấn nút gọi đi. Bởi vì chuyện tối hôm qua và sáng nay, sau khi hắn đến công ty, trong đầu đều là những suy nghĩ hoang đường kia. Phải mất một lúc lâu hắn mới làm cho bản thân tỉnh táo lại, vùi đầu vào công việc. Lại bởi vì lúc trước mất quá nhiều thời gian, làm cho hắn đến bây giờ mới xử lý xong công việc trong tay, vừa nhìn thời gian thì đã hơn 2 giờ chiều rồi.
"Là anh sai, không biết Phán Phán có thể rộng lượng tha thứ cho anh lần này không? Buổi tối anh sẽ đền bù, dẫn em tham gia một bữa tiệc nhé?"
Nghe được Du Hàn Xuyên mời, Hề Phán có chút ngoài ý muốn. Đời trước, trong khoảng thời gian này, cũng không hề có chuyện này xảy ra. Trước khi trùng sinh, từ khi qua lại cho đến chia tay, cô và Du Hàn Xuyên cũng chỉ kéo dài trong 2 năm thôi. Cô hầu như rất ít tham gia vào vòng tròn quan hệ của hắn. Trong trí nhớ của cô, số lần cô và hắn cùng nhau tham gia tụ tập cũng chỉ có thể đếm được trên đầu ngón tay, hơn nữa còn chẳng mấy vui vẻ.
Cũng là trong mấy lần tụ tập đó, cô nhận thấy có điều gì đó không đúng lắm, mới bắt đầu nghi ngờ…
“Phán Phán?” Du Hàn Xuyên gọi cô trong điện thoại.
Hề Phán lập tức phục hồi tinh thần, cười cười. Thật ra cô không cần phải quan tâm đến chuyện đời trước làm gì, dù sao từ lúc cô trùng sinh trở về, đã có rất nhiều chuyện đã thay đổi, nếu quỹ đạo của đời này mà vẫn giống như đời trước thì cô mới thật sự phải lo lắng kìa.
“Lát nữa em phải đi làm rồi…” Một tay Hề Phán chống cằm, giọng điệu thờ ơ.
Với hiểu biết của cô về Du Hàn Xuyên, hắn đã mở miệng thì có nghĩa là thật sự muốn dẫn cô đi, sẽ không dễ dàng thay đổi ý định đâu. Mà suy nghĩ của cô cũng rất đơn giản, chỉ cần Du Hàn Xuyên không thoải mái là cô vui rồi. Những lời này cũng không phải là có ý từ chối, chỉ đơn thuần là không muốn Du Hàn Xuyên dễ dàng được như ý thôi.
Đầu bên kia điện thoại, Du Hàn Xuyên cũng rất hiểu Hề Phán, vẻ bất đắc dĩ trên mặt hắn lại càng đậm hơn, ngón tay thon dài day nhẹ ấn đường, bắt đầu nhẫn nại dỗ dành tổ tông nhỏ bé này.
Ngoài văn phòng tổng giám đốc, trợ lý Trần cầm văn kiện đến, "bị ép" hóng hớt cùng với mấy cô gái xinh đẹp trong ban thư ký.
“Sếp Du lại đang dỗ bạn gái kìa…”
“Cái giọng điệu vừa dịu dàng lại vừa bất đắc dĩ này, thật sự là chọc cho người ta ngứa ngáy quá đi!"
“Thật sự không thể tưởng tượng được dạng tiên nữ nào mới có thể bắt được trái tim sếp Du của chúng ta... Trợ lý Trần, anh chắc chắn là đã gặp bạn gái của sếp Du rồi đúng không? Coi như anh rủ lòng thương bọn tôi, thỏa mãn lòng hiếu kỳ của bọn tôi một chút đi mà. Anh kể về bạn gái của sếp Du đi, có phải là loại vô cùng xinh đẹp, vô cùng dịu dàng, vô cùng ưu tú không?"