Chương 7

Cô đã làm công việc này từ trước khi gặp Du Hàn Xuyên rồi. Thỉnh thoảng lại đến muộn về sớm, ca đêm thì xem tâm tình thế nào rồi mới tính. Lúc tâm tình tốt thì đi làm, tâm tình không tốt thì nhờ đồng nghiệp thay ca. Bởi vậy, cô đã làm việc được nửa năm nhưng chưa từng nhận được lương chuyên cần bao giờ, tiền lương cũng thường xuyên bị trừ. Lần khoa trương nhất thì còn bị là trừ hẳn 600 tệ.

Với cái thái độ làm việc qua loa này của Hề Phán, sở dĩ cô còn có thể làm việc tiếp cho tới ngày hôm nay mà còn chưa bị đuổi việc, hoàn toàn là bởi vì lợi ích cô mang đến cho khách sạn lớn hơn nhiều so với khoản tiền lương khách sạn trả cho cô.

Cứ hễ cô đến làm việc, thì ít nhất sẽ có một bữa là cô phải ăn ở khách sạn. Không phải là ăn ở căn tin nhân viên, mà là nhà hàng trong khách sạn, một bữa ít nhất là mấy trăm tệ. Ngoài chuyện này ra, cô cũng thường xuyên thuê phòng ở khách sạn nữa. Ví dụ như phải đi làm ca sáng nhưng không muốn dậy sớm; hay ví dụ như lúc đi làm ca giữa, lúc tan tầm thì đã hơn mười giờ tối, nếu lười về nhà thì cô sẽ lựa chọn giải quyết ở gần đó luôn.

Một tháng trôi qua, Hề Phán ít nhất có một phần ba thời gian là ở trong khách sạn. Cộng thêm ăn cơm mời khách gì đó nữa, ít nhất cũng đóng góp cho khách sạn mấy vạn doanh thu, có nhiều khi còn lên đến mười mấy vạn ấy chứ.

Bộ phận nhân sự phải ăn no rửng mỡ thì mới đuổi việc cô.

Lại nói tiếp, cũng là bởi vì công việc này nên Hề Phán mới có thể tiếp xúc với Du Hàn Xuyên - Khách sạn Vân Cảnh là một trong những sản nghiệp thuộc sở hữu của nhà họ Du. Năm ngoái, Du Hàn Xuyên được phái xuống công ty con rèn luyện, vừa vặn tiếp nhận mảng kinh doanh này.

Lần đầu tiên Hề Phán nhìn thấy Du Hàn Xuyên là ở cổng Yến Đại. Ngày hôm đó trời mưa phùn lất phất, cô cúi người xuống nhặt cuốn sách rơi trên mặt đất, hắn che ô cho cô.

Du Hàn Xuyên có cái mã bề ngoài không rồi, lúc mới gặp quả thực làm cho người ta có chút chấn động. Nhưng khi đó Hề Phán cũng không nghĩ nhiều, sau khi nói lời cảm ơn với hắn, cô đưa hai quyển sách kia cho ông lão nhặt mót cùng trú mưa trước cửa tiệm rồi rời đi.

Thành phố Yến tuy rằng không phải thành phố tuyến một, nhưng cũng là thành thị cấp tỉnh, nhân khẩu thường trú gần 700 vạn người.

Biển người mênh mông, khi đó Hề Phán căn bản không nghĩ tới, cô còn có thể gặp lại Du Hàn Xuyên.

Lần thứ hai gặp mặt là ở khách sạn Vân Cảnh.

Du Hàn Xuyên dẫn trợ lý cải trang đi thị sát. Mà ngày đó lại là ngày Hề Phán nghỉ ngời, nhưng bởi vì hôm trước làm ca giữa nên buổi tối cô ở lại khách sạn luôn. Ngày hôm sau tỉnh ngủ, còn đang chuẩn bị đến nhà hàng dưới lầu ăn cơm thì vừa lúc gặp phải Du Hàn Xuyên.

Lúc đó cách lần đầu tiên gặp mặt khoảng một tuần, nhưng Hề Phán còn nhớ rõ Du Hàn Xuyên, bởi dù sao hắn cũng rất đẹp trai. Hề Phán chào hỏi hắn, nói một tiếng "Thật trùng hợp", lại nghĩ tới chuyện hắn tốt bụng che ô giúp mình khi trời mới, liền đề nghị mời hắn ăn một bữa cơm. Tuy rằng lúc trước cô đã nói cảm ơn, nhưng người đẹp trai thì vẫn luôn có đãi ngộ đặc biệt.

Đương nhiên, cô cũng chỉ thuận miệng nhắc tới, người đẹp nể mặt thì tốt, mà từ chối cũng không sao.

Tầm mắt Du Hàn Xuyên dừng ở trên mặt cô, vài giây sau, hắn rụt rè gật đầu.

*