Chương 6

Cân nhắc đến việc nếu tiếp tục có thể làm cô tỉnh giấc, khi đó thì ai cũng đừng mong được ngủ ngon, cuối cùng hắn quyết định từ bỏ.

Du Hàn Xuyên cũng không giải thích với Hề Phán những điều này. Hắn quyết đoán nhận sai, không cho Hề Phán cơ hội tiếp tục phát tác, sau đó thì xoay người xuống giường, đi thẳng vào trong phòng tắm. Trước tiên là xả nước tắm, lại trở về ôm cô vào.

Quá trình này hắn làm vô cùng thuần thục, có thể thấy được đã từng làm không ít lần rồi.

*

Hầu hạ tiểu tổ tông Hề Phán xong, Du Hàn Xuyên mới sửa soạn đơn giản một chút cho bản thân. Thời gian cũng sắp đến 9 giờ, hắn đứng trước gương chỉnh lại bộ vest, thắt cà vạt, trong đầu không khỏi hiện lên đoạn ký ức tối qua. Từ dáng vẻ Hề Phán bị bịt mắt mà nở rộ dưới thân hắn, nghĩ đến thần sắc của đôi mắt kia khi nhìn hắn…

Cái loại cảm giác khác thường này lại một lần nữa dâng lên.

Du Hàn Xuyên bất giác nhíu mày, ép buộc chính mình không nên nghĩ đến những ý nghĩ hoang đường kia nữa. Tầm mắt của hắn dừng ở trên gương, từ góc độ của hắn, có thể nhìn thấy Hề Phán đang ôm tấm chăn mỏng ngồi ở trên giường. Cô đang nhìn hắn, nhưng ánh mắt của nàng lại không có tiêu cự, suy nghĩ không biết đã trôi dạt đến nơi nào.

Đây cũng không phải là lần đầu tiên Du Hàn Xuyên thấy Hề Phán như vậy. Cô thường xuyên thế này, trước kia hắn chỉ cho là cô đang ngẩn người, nhưng sau khi trải qua chuyện tối hôm qua, hiện tại hắn bỗng nhiên bắt đầu nghi thần nghi quỷ.

"Mình thật sự điên rồi!"

Trong lòng Du Hàn Xuyên thầm mắng một câu, gian nan mà dời đi tầm mắt, không hề nhìn hình bóng kia trong gương nữa. Hắn nhanh chóng chỉnh trang lại y phục, xoay người đi thẳng ra cửa. Thậm chí hắn còn chẳng thèm chào hỏi một tiếng với Hề Phán, sợ là nhìn thấy cặp mắt kia thì lại không khống chế được mà suy nghĩ lung tung.

*

Sau khi Du Hàn Xuyên đi rồi, Hề Phán lại ngủ thêm một giấc, mãi cho đến gần 12 giờ mới tỉnh lại. Chờ cô rửa mặt trang điểm, chọn xong quần áo ra ngoài, thì đã hơn một giờ rồi.

Hề Phán xuống lầu, tài xế đã chờ sẵn ở cửa.

Từ nhà Du Hàn Xuyên đến khách sạn cũng không xa, hơn nữa đường xá thông suốt, không dừng đèn xanh đèn đỏ, chưa đến 20 phút là Hề Phán đã đến khách sạn Vân Cảnh.

Cô không phải muốn thuê phòng, mà là đi làm.

Đương nhiên, Hề Phán đi làm không phải là vì chút tiền lương ít ỏi này. Tiền lương một tháng, tính cả lương chuyên cần, còn chẳng đủ để cô mua một bộ quần áo nữa là. Chẳng qua là nhàm chán nên tìm cho mình chút chuyện để làm thôi.

Chức vụ của Hề Phán là nhân viên tổng đài của bộ phận tiền sảnh khách sạn, nói trắng ra là người nghe điện thoại.

Thật ra, khi Hề Phán tới ứng tuyển thì bộ phận nhân sự hy vọng cô đến làm ở quầy lễ tân. Dù sao ngũ quan hay vóc dáng của cô đều không có điểm nào để chê, tùy tiện đứng đó thôi cũng đã là một bức tranh tinh xảo xinh đẹp rồi. Nhưng Hề Phán không đồng ý, phải biết rằng làm ở quầy lễ tân thì gần như toàn bộ thời gian làm việc đều phải đứng. Cô chỉ muốn gϊếŧ thời gian, chứ không muốn chuốc mệt vào thân.

Bên bộ phận nhân sự cũng không còn cách nào, cuối cùng thì sắp xếp cho cô làm chức vị hiện tại.

Công việc của bộ phận tiền sảnh cơ bản đều là ba ca, hôm nay Hề Phán làm ca giữa – từ 3 giờ rưỡi chiều đến 10 giờ rưỡi tối.