Dù sao thì mặc kệ Du Hàn Xuyên có phát hiện ra cái gì đi nữa, hay là hắn chỉ nhất thời phát điên, thì quyền chủ động vẫn nằm trong tay cô. Chỉ cần cô vẫn muốn tiếp tục thì việc này còn chưa xong đâu!
Trong lòng đã có quyết định, Hề Phán cũng không nghĩ tới chuyện đêm qua nữa. Nhưng mà đầu óc vừa rãnh rỗi thì cảm giác dính dính khó chịu trên người liền ập đến. Căn bản không có cách nào làm lơ được!
Không chỉ như thế, cô hơi động đậy một chút là trong nháy mắt sẽ bị cảm giác đau nhức đánh úp lại ngay, thiếu chút nữa cô đã hét lên rồi!
Hề Phán càng nghĩ càng giận, cắn răng cho Du Hàn Xuyên đang ngủ bên cạnh một cước.
Tướng ngủ Hề Phán không tốt lắm, nhưng cũng không quá kém. Đương nhiên, đây là chuyện trước khi trùng sinh.
Sau khi trùng sinh, cô quyết định phải khiến Du Hàn Xuyên ghê tởm. Cô cắn răng hạ quyết tâm sửa lại rất nhiều thói quen, trong đó bao gồm cả tướng ngủ. Giường lớn rộng hai mét nhưng cô có thể một mình chiếm hơn phân nửa, chỉ để lại cho Du Hàn Xuyên một góc nho nhỏ, Một người đàn ông cao 1m8 mấy như hắn nhất định phải an phận nằm ở đó, xoay người cũng chỉ có thể lật nửa vòng thôi, không chú ý một cái là sẽ ngã xuống giường ngay.
Nhưng Du Hàn Xuyên vẫn ngủ rất ngon, trên cơ bản là không bị ảnh hưởng gì cả... Điều kiện tiên quyết là Hề Phán không làm trò.
Du Hàn Xuyên đang ngủ ngon giấc thì bất thình lình lại bị cuốn vào một đoạn ác mộng ngắn. Không biết từ lúc nào mà hắn đã đứng chênh vênh ở bên bờ vực, gió lạnh thấu xương gào thét, thổi cho lưng hắn lạnh buốt... Khoan đã, tại sao chỉ có lưng lạnh? Trong đầu hắn vừa mới nảy lên suy nghĩ này thì đột nhiên cảm thấy thắt lưng đau nhói, cả người mất thăng bằng mà ngã xuống vực, rơi xuống với tốc độ cực nhanh.
“A!” Trong nháy mắt Du Hàn Xuyên bừng tỉnh, hô hấp có chút nặng nề.
Tầm mắt cũng từ mơ hồ mà rõ ràng hơn. Nhìn chiếc giường bên cạnh, cảm nhận được sự lạnh lẽo của sàn nhà dưới thân, Du Hàn Xuyên lập tức hiểu được tại sao hắn lại đột nhiên mơ thấy giấc mơ đó.
“Hề Phán!” Du Hàn Xuyên nghiến răng nghiến lợi: “Em làm cái gì…”
Không đợi hắn nói hết lời, Hề Phán đã nổi giận trước rồi. Cô một bên chỉ trích hắn tối hôm qua không đủ săn sóc, không hề tắm rửa cho cô, một bên cầm gối đầu hung hăng ném về phía hắn. Quả thực là không biết lý lẽ, hơn nữa còn tỏ ra mình mới là người bị thiệt thòi.
Sáng sớm tinh mơ đã bị đá từ trên giường xuống, Du Hàn Xuyên nghẹn một bụng lửa giận. Vừa rồi, hắn gần như đã muốn nổi điên rồi đó chứ, kết quả là bị Hề Phán làm gián đoạn, khiến hắn cũng dần dần bình tĩnh lại.
Thôi, không cần thiết. So đo những thứ này với Hề Phán cũng quá vô nghĩa, bởi vì cô chưa bao giờ cảm thấy mình sai. Tiếp tục tranh cãi cũng sẽ chỉ làm cô càng tức giận, trở nên càng khó dỗ, cuối cùng người gặp phiền vẫn là hắn chứ ai.
Gần như không có cách nào giải quyết cả.
Trừ phi hắn không muốn tiếp tục sống với Hề Phán nữa.
Mà trong lòng Du Hàn Xuyên rất rõ ràng, đây là chuyện không có khả năng. Nếu sớm hơn một chút, có lẽ hắn sẽ không chút do dự mà làm như vậy, nhưng mà hiện tại…
Du Hàn Xuyên thoáng thở dài một tiếng.
“Được rồi đừng giận nữa, là lỗi của anh.” Thật ra tối hôm qua hắn cũng nghĩ tới việc tắm rửa cho cô rồi, hơn nữa cũng đã hành động, nhưng Hề Phán lại không phối hợp chút nào. Trong lúc giằng co, cô còn đá luôn một cước vào mặt hắn nữa.