Chương 3



Gia cảnh, ngoại hình, dáng người, chỉ số IQ của hắn đều rất xuất sắc, cũng không ngoa khi nói rằng Du Hàn Xuyên quả thật là người được ông trời ưu ái.

Hề Phán đã từng mê mẩn cái ôm ấm áp mang theo mùi gỗ của hắn, cả sự trìu mến dịu dàng đầy tình ý trong đôi mắt đen của hắn nữa, đến nỗi không thể tự kiềm chế được mình.

Mãi cho đến thật lâu về sau, cô mới nhận ra rằng tất cả những thứ khiến cô say đắm kia đều là những biểu hiện giả dối cả, cô chỉ là kẻ thay thế cho người khác - từ đầu đến cuối, hắn chưa bao giờ thích cô!

Sau khi biết được chân tướng, Hề Phán nhớ lại những khi hai người ở bên nhau, thật ra sự ngụy trang của Du Hàn Xuyên còn lâu mới có thể xem là hoàn hảo, hắn để lại rất nhiều dấu vết, chỉ là lúc đó cô còn đang đắm chìm trong tình yêu giả tạo và đẹp đẽ mà hắn dành cho mình, mà không hề cẩn thận suy nghĩ về những điểm không thích hợp.

*

Trên vành tai truyền đến cảm giác đau đớn nhè nhẹ, cắt đứt dòng suy nghĩ của Hề Phán.

Giọng nói của Du Hàn Xuyên có vài phần nguy hiểm: “Ngay thời điểm này mà Phán Phán lại thất thần, xem ra là anh còn chưa đủ cố gắng ha…” Vừa nói, đầu ngón tay của hắn liền như cá gặp nước mà linh hoạt di chuyển trên cơ thể cô. Những nơi nó đi qua cứ như thể mặt nước êm đềm chợt sinh ra từng gợn sóng, là cảm giác rung động đến khó tả, khiến tâm hồn cô cũng run rẩy mà nhảy múa theo nó.

Hề Phán khó nhịn mà cuộn tròn ngón chân lại.

Ngay cả khi cô được trùng sinh một lần nữa, cô vẫn sẽ như trước - bị Du Hàn Xuyên làm cho quân lính tan rã. Như thể anh đã khắc dấu ấn của chính mình lên cơ thể cô, thậm chí ở sâu trong tâm hồn cô, dù thời gian có quay lại cũng không thể xóa tan được.

Nhưng Hề Phán lúc này không còn là Hề Phán hết lòng yêu say đắm Du Hàn Xuyên, không còn là một Hề Phán chỉ hận không thể dâng lên cả trái tim mình cho hắn ở đời trước nữa rồi. Có lẽ cô vẫn còn yêu hắn, dù sao hắn cũng chính là người đàn ông đầu tiên của cô, là người đã kéo cô ra khỏi trạng thái chán nản với thế giới này... Làm gì có chuyện dễ dàng như là nói không yêu thì sẽ không còn yêu cơ chứ. Nhưng cô không phải là một thứ có thể để người khác tùy tiện xoa bóp giày xéo, cô cũng sẽ biết oán, biết hận.

Một đêm sau khi trùng sinh trở về, Hề Phán nhìn khuôn mặt tuấn tú vừa quen thuộc vừa xa lạ của Du Hàn Xuyên, trong đầu đột nhiên nảy ra một ý nghĩ vặn vẹo ---

Cô muốn Du Hàn Xuyên cũng được một lần được thử có cái cảm giác kinh tởm khi bị dùng làm vật thay thế!

Những thủ đoạn mà hắn đã từng dùng trên người cô – sau khi được trùng sinh trở lại - cô sẽ đáp lễ gấp đôi cho hắn!

*

"Phán Phán..." Du Hàn Xuyên thì thầm, gửi từng cái hôn lên trên người Hề Phán. Hắn vẫn luôn rất dịu dàng, nhưng khi thân mật thì lại có phong cách hoàn toàn trái ngược. Bất cứ nơi nào đôi môi mỏng của hắn lướt qua là lại lưu lại từng đóa từng đóa hoa diễm lện trên da thịt non nêm trắng nõn của cô.

Thưởng thức tác phẩm của mình, ánh mắt Du Hàn Xuyên lại càng thêm đen tối, hắn hơi nhổm người lên, tầm mắt đảo quanh trên khuôn mặt Hề Phán rồi đột nhiên khựng lại.

Khuôn mặt trắng nõn ửng hồng, đôi mắt ba phần tỉnh táo bảy phần mê ly, tất cả những điều này đều cho thấy rằng Hề Phán cũng đang động tình như hắn. Thế nhưng khi đối mặt với đôi mắt kia, Du Hàn Xuyên đột nhiên có một cảm giác khó chịu không thể nào giải thích được.