Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Khi Nguyên Chủ Được Trùng Sinh

Chương 21

« Chương Trước
Hề Phán ra khỏi nghĩa trang, đang định chuẩn bị trở về thành phố, nhưng khi cô vừa đi tới bên cạnh xe thì thấy trong lùm cây bên cạnh bỗng nhiên có một cái bóng nhảy ra, trong nháy mắt đã tới bên chân cô rồi.

Hề Phán cũng không bị nó dọa sợ, cô chỉ là có chút bất ngờ mà thôi. Nhìn kĩ lại thì hóa ra đó là một con mèo, cả người bẩn thỉu, vừa gầy vừa nhỏ, chỉ miễn cưỡng có thể nhìn ra nó vốn là một con mèo trắng. Ánh mắt của nó rất đẹp, đôi mắt với mắt trái màu lam mắt phải màu lục, nhưng khóe mắt dính ghèn mắt nên có hơi ảnh hưởng đến quan cảm.

Đại khái là nhận ra có người đang nhìn mình, con mèo con ngẩng đầu lên, liếc mắt nhìn Hề Phán một cái. Sau đó, dưới ánh mắt chăm chú của cô, nó cong mông nằm xuống, thân thể nhỏ gầy dán sát chân cô, há miệng nhỏ giọng "meo" một tiếng.

Hề Phán nhất thời có chút không dám xác định, hình như cô bị một con mèo... Ăn vạ?

Cô trầm mặc nhìn chằm chằm tên nhóc bẩn thỉu kia vài giây, sau đó thử di chuyển bàn chân bị ăn vạ sang bên cạnh: “Cảm ơn, tao không nuôi mèo.”

Ngay giây tiếp theo, đã thấy mèo con nhanh nhẹn giơ móng vuốt móc vào ống quần cô, lại “meo” một tiếng, bộ dạng cắn (cào) chặt cọng rơm (ống quần) không buông.

Hề Phán tiếp tục trầm mặc, vài giây sau mới mở miệng nói với nó: “Dưa xanh hái không ngọt.”

“Meo meo…”

“Quần của tao rất đắt, cào hỏng rồi mày bồi thường không nổi đâu.”

“Meo!”

“...” Hề Phán cảm thấy đầu óc mình có thể bị mặt trời thiêu cháy rồi, có chút ngáo ngáo, nếu không sao lại cô làm cái chuyện ngu ngốc này - cố gắng nói lý với một con mèo?

Một trận gió từ xa thổi tới, mang theo một chút hơi nóng. Hề Phán giơ tay vén những sợi tóc rối ra sau tai, sau đó ngồi xổm xuống, duỗi tay nắm lấy móng vuốt của mèo con, tách nó ra khỏi ống quần của mình.

“Meo…"

Mèo con trừng mắt nhìn cô, hơi giãy dụa, trong tiếng kêu tựa như mang theo ý tứ cầu xin.

Hề Phán rũ mắt, động tác trên tay vẫn không dừng lại: “Xin lỗi, mày tìm nhầm người rồi, ngay cả bản thân mà tao còn chẳng muốn nuôi nữa là.”

*

5 phút sau.

Hề Phán ngồi ở ghế lái của chiếc Bentley màu sâm banh, lấy điện thoại di động ra bấm số điện thoại của Du Hàn Xuyên. Tiếng “tút tút" vang lên một hồi lâu, điện thoại mới được kết nối.

“Nói với anh chuyện này.” Hề Phán hơi nghiêng đầu, tầm mắt rơi vào mèo nhỏ bẩn thỉu ngồi xổm trên ghế phụ, giọng nói có vài phần hờ hững: “Anh có con trai rồi... Mà cũng có thể là con gái.”

“Anh có nghe không đó?” Nói xong một hồi lâu mà vẫn không thấy Du Hàn Xuyên ở phía đối diện lên tiếng, Hề Phán hơi nhíu mày, lên tiếng hỏi lại.

Đợi thêm vài giây, đầu bên kia điện thoại vẫn không có âm thanh gì, Hề Phán có chút hoài nghi có phải tín hiệu không tốt hay không. Cô đang chuẩn bị cúp điện thoại gọi lại lần nữa, bất thình lình trong điện thoại truyền đến tiếng trả lời: “Anh đang nghe đây.”

Giọng Du Hàn Xuyên nghẹn ngào, nghe có hơi kỳ lạ.

Hề Phán cũng không nghĩ nhiều, vào giờ này Du Hàn Xuyên bình thường đều đang ở công ty, có thể là đang họp hoặc là bận rộn cái khác.

“Anh đang không tiện nói chuyện sao?” Cô hỏi, sau đó cũng không đợi Du Hàn Xuyên trả lời, lại nói tiếp: "... Thôi, anh cứ bận đi, tôi tự xử lý.”

Nói xong thì trực tiếp cúp điện thoại.
« Chương Trước