Chương 20

Đôi môi mỏng của Du Hàn Xuyên mím chặt, đáy mắt một mảnh tối tăm, nhìn chằm chằm điện thoại di động hồi lâu, cuối cùng vẫn ấn nút nghe trước khi điện thoại tự động cúp máy.

Hắn không thân mật gọi "Phán Phán" như thường ngày.

“Nói với anh một chuyện.” Ở đầu kia điện thoại, Hề Phán dường như không nhận ra sự khác thường của hắn, giọng nói nhàn nhạt, mang theo vài phần hờ hững: “Anh có con trai rồi, mà cũng có thể là con gái.”

Nghe rõ những lời Hề Phán nói, vẻ mặt bình tĩnh mà vừa rồi Du Hàn Xuyên vất vả lắm mới chắp vá được, lại một lần nữa nứt ra, hơn nữa còn vỡ vụn hơn cả lúc trước.

*

Hiện tại Hề Phán đang ở bên ngoài nghĩa trang ngoại ô.

Trước đó, từ nhà Du Hàn Xuyên lái xe ra ngoài, Hề Phán vốn là muốn đến khách sạn làm việc, nhưng nửa đường lại đổi ý. Cô dừng xe ở trước một cửa hàng hoa gần đó, trước tiên nói xong yêu cầu của mình với nhân viên cửa hàng, lại gọi điện thoại cho đồng nghiệp, nhờ đối phương hỗ trợ thay ca.

Chờ Hề Phán xử lý tốt chuyện công việc, nhân viên cửa hàng cũng đã gói xong bó Cực Lạc Điểu mà cô đặt. Quét mã thanh toán tiền, Hề Phán mang theo hoa rời khỏi cửa hàng bán hoa, quay đầu xe ra khỏi thành phố, lái về phía ngoại ô.

Điểm đến của cô là nghĩa trang Huệ An nằm ở ngoại ô thành phố.

Thiếu niên tràn đầy sức sống trong trí nhớ của Hề Phán đã yên nghỉ ở đó.

Đời trước, sau tang lễ của Dư Tiêu, Hề Phán từng mang theo một bó Cực Lạc Điểu tới nơi này viếng cậu, nhưng cũng chỉ có một lần như vậy mà thôi. Sau đó Hề Phán không còn đến nữa, thậm chí ngay cả nhìn từ xa cũng không.

Nói đến nguyên nhân, kỳ thật không liên quan gì đến Dư Tiêu cả, chỉ là khi đó trong lòng Hề Phán âm u vặn vẹo. Cô vẽ ra một đường thẳng cho cuộc đời mình, lấy 18 tuổi làm điểm mốc, niêm phong tất cả những chuyện trước đó, cũng không tiếp xúc với người và việc có liên quan nữa.

Dư Tiêu chỉ là vừa vặn ở trước vạch ranh giới, thuộc về phần bị niêm phong kia thôi.

Vào thời điểm này đời trước, Hề Phán không cùng Du Hàn Xuyên đi tham gia buổi tụ hội tối hôm qua, chưa từng ngẫu nhiên gặp Hà Minh Hiên. Cho nên, sẽ không có ai hỏi về quá khứ của cô, cũng sẽ không trước mặt nàng mà nhắc đến cái tên đã bị phong ấn trong ký ức đấy.

Cuộc sống như một đầm nước đọng, bình lặng tiếp tục trôi.

Làm lại một lần, quỹ đạo cuộc đời cũng có sự thay đổi.

Sau khi đến nghĩa trang, Hề Phán mất chút thời gian mới tìm được mộ Dư Tiêu. Dù sao đời trước cô cũng chỉ tới có một lần, đời trước đời này cộng lại, thời gian đã qua quá lâu, ký ức khó tránh khỏi mơ hồ.

Trên bia mộ in ảnh chụp của cậu thiếu niên. Hề Phán lẳng lặng nhìn, trong nháy mắt, cô giống như xuyên qua thế giới xám trắng trong ảnh, xuyên qua thời gian và không gian, nhìn thấy thiếu niên tuấn tú đó nở nụ cười rạng rỡ với cô.

“Xin lỗi, qua nhiều năm như vậy mới đến thăm cậu.” Hề Phán thấp giọng nói chuyện, khom lưng đặt bó hoa trong tay lên trước mộ.

Qua vài giây, cô không nhịn được mà nở nụ cười: “Nếu như cậu có thể nghe được, có lẽ sẽ rất kinh ngạc, mình mà lại nói xin lỗi với cậu cơ đấy..."

Hề Phán lầm bầm lầu bầu ở trước mộ, nói rất nhiều lời.

“…Cậu xem, trùng sinh làm lại, kỳ thật cũng không có ý nghĩa gì, mình vẫn chỉ có hai bàn tay trắng như cũ.” Hề Phán hơi hoạt động một chút, bởi vì đứng quá lâu nên chân hơi tê dại. Cô vẫy tay tạm biệt với ảnh chụp trên bia mộ của cậu thiếu niên: “Cảm ơn cậu đã nghe mình nói nhiều lời vô nghĩa như vậy, lần sau có rảnh sẽ đến thăm cậu.”