Chương 19

Tuy rằng Hà Minh Hiên không biết Du Hàn Xuyên và Hề Phán rốt cuộc là tình huống gì, nhưng cùng là đàn ông, anh ta ít nhiều có thể tưởng tượng được nguyên nhân Du Hàn Xuyên không trực tiếp tìm Hề Phán để hỏi mà là đi đường vòng tới tìm người ngoài như anh ta. Có điều Hà Minh Hiên không có ý định nhúng tay vào, vì vậy chọn những chủ đề không dễ xảy ra sai sót để nói.

Vẻ mặt Du Hàn Xuyên không chút biểu cảm, ánh mắt cũng rất bình tĩnh, nghiêm túc nghe Hà Minh Hiên nói chuyện.

Bởi vì tối hôm qua ngẫu nhiên nghe được hai người nói chuyện phiếm, Du Hàn Xuyên đại khái biết Hề Phán lúc học trung học rất lợi hại. Nhưng lúc này nghe Hà Minh Hiên kể rõ, Du Hàn Xuyên mới phát hiện, Hề Phán so với tưởng tượng của hắn còn lợi hại hơn nhiều.

“... Khi đó phàm là người biết Hề Phán, đều cảm thấy sau này cô ấy nhất định sẽ vào Thanh Hoa Bắc Đại, tôi cũng vẫn nghĩ như vậy. Nhưng tối qua khi nói chuyện với cô ấy, cô ấy nói với tôi rằng bản thân thi đại học không tốt, cuối cùng học ở Yến Đại. Có lẽ là năm lớp 12 đã xảy ra chuyện gì đó ngoài ý muốn, nhưng tôi không hỏi.” Hà Minh Hiên nói xong những lời này, thoáng dừng lại một chút, sau đó nhìn Du Hàn Xuyên áy náy cười cười: “Tổng giám đốc Du, về Hề Phán, tôi chỉ biết nhiêu đó.”

Du Hàn Xuyên nghe vậy, trầm mặc vài giây sau, giọng bình tĩnh mà hỏi lại: “Tôi muốn biết, lúc Hề Phán học trung học, có bạn trai không?"

“...” Hà Minh Hiên chần chờ hai giây, cuối cùng gật đầu: “Có.”

“Người đó tên là gì?”

“Dư Tiêu. Dư trong “dư sinh”, Tiêu trong “lương tiêu”.”

Nghe Hà Minh Hiên nói, vẻ mặt Du Hàn Xuyên vẫn như trước, không có gì thay đổi, nhưng trong lòng lại là sóng ngầm cuồn cuộn…

Dư Tiêu, “Tiêu”, quả nhiên là thật. Tối hôm qua lúc Hà Minh Hiên và Hề Phán nói chuyện phiếm, đích xác là đã nói ra cái tự âm này, chứ không phải do hắn tự tưởng tượng ra!

Như vậy sau đó thì sao, sau đó về đến nhà, ở trong phòng tắm, lúc hắn và Hề Phán thân mật, một tiếng kia đến tột cùng là hắn nghe lầm, hay là cô thật sự đã gọi ra? Nếu như là vế sau, vậy cô đã nói cái gì, là “Tiêu” sao?

Nghi ngờ, khó chịu, phẫn nộ… Trong nháy mắt, vô số cảm xúc đan xen vào nhau, Du Hàn Xuyên không thể nào phân biệt được giờ phút này mình rốt cuộc đang có cảm giác gì nữa. Hắn mơ hồ cảm thấy, không chỉ như thế, tựa như còn có một loại cảm giác khủng hoảng không nói nên lời đang vây quanh hắn nữa.

"Tổng giám đốc Du, nếu như không có chuyện gì nữa thì tôi đi trước đây." Thấy Du Hàn Xuyên hồi lâu không nói lời nào, Hà Minh Hiên thức thời lên tiếng cáo từ.

Du Hàn Xuyên nghe vậy, gật gật đầu. Lúc này vẻ mặt hắn thoạt nhìn coi như bình tĩnh, nhưng mà bàn tay đặt ở dưới bàn kia đã sớm siết chặt. Bởi vì dùng sức quá mức nên gân xanh trên mu bàn tay cũng nổi rõ.

Chờ sau khi Hà Minh Hiên đi rồi, một lát sau, Du Hàn Xuyên rốt cục cũng không duy trì được vẻ mặt bình tĩnh nữa. Tay hắn nắm thành quyền, hung hăng đấm vào mặt bàn trước mặt.

Bàn bị rung lên, cà phê từ trong ly bắn ra, chất lỏng màu nâu đổ trên mặt bàn vân gỗ nhạt màu, vô cùng bắt mắt.

Không biết qua bao lâu, một hồi chuông điện thoại vang lên, kéo Du Hàn Xuyên ra khỏi trạng thái suy nghĩ hỗn loạn. Hắn lấy điện thoại ra, thấy rõ số điện thoại ghi chú “Nhóc hư hỏng”, cũng chính là Hề Phán. Hắn chỉ mới bình ổn được chút tâm tình, nhất thời lại dao động.