Điên rồi!
Khi đó Du Hàn Xuyên cảm thấy mình là bởi vì suy nghĩ quá nhiều, đại não bắt đầu tự lừa gạt mình, thuận theo suy nghĩ trong lòng mà hư cấu ra hình ảnh không tồn tại. Nếu không thì làm sao mà giải thích được đây. Lúc hắn nghe được câu nói kia thì căn bản không nghĩ gì nhiều, làm sao mà sau đó lại có thể nhớ lại chi tiết khẩu hình nói chuyện của Hà Minh Hiên cơ chứ?
Du Hàn Xuyên dùng lý do này, thành công thuyết phục chính mình, không suy nghĩ chuyện kia nữa.
Nhưng hiện tại, hắn lại không tự chủ được mà nảy ra cái suy nghĩ hoang đường buồn cười này!
Đáng sợ hơn chính là, hắn biết rõ vấn đề này tồn tại, nhưng vẫn không nhịn được mà nghĩ… Lúc ấy đến tột cùng Hà Minh Hiên có nói chữ “Tiêu” hay không, vừa rồi có phải Hề Phán cũng nói chữ “Tiêu” không?
*
Hề Phán dựa sát vào trong ngực Du Hàn Xuyên, nghe tiếng tim đập của hắn, hô hấp dần dần bình phục. Khóe môi của cô hơi giương lên, nụ cười không tiếng động nở rộ trên mặt, cặp mắt xinh đẹp mê người kia không thấy nửa điểm dịu dàng, mà ngược lại là sự vui sướиɠ sau khi trả thù.
Vừa rồi cô gọi tên người khác ở bên tai Du Hàn Xuyên, nhưng giọng nói có chút nhỏ, cũng không biết hắn có nghe thấy hay không.
Hề Phán không nhớ rõ là ở đời trước, lúc Du Hàn Xuyên và cô thân mật thì hắn có gọi tên người khác hay không, mà cô cũng không quan tâm lắm. Dù sao bây giờ là cô đang trả thù hắn, chỉ cần cô vui vẻ, muốn chơi như thế nào liền chơi như thế đó, căn bản không cần nói đạo lý làm gì.
Dư Tiêu.
Hề Phán gọi chính là cái tên này, không phải thuận miệng bịa ra, mà đây là một người thật sự tồn tại trong trí nhớ của cô. Hề Phán không nhớ nổi lần cuối cùng nghe được cái tên này là chuyện của khi nào, nhưng lúc trước, khi nói chuyện phiếm với Hà Minh Hiên, trong nháy mắt nghe được hai chữ này từ miệng anh ta, cánh cửa ký ức cứ thế ầm ầm mở ra. Những hình ảnh trong quá khứ như gạt bỏ sương mù, xuyên qua thời không mà ùa về. Mặt mày của thiếu niên rõ ràng như vậy, dường như ở ngay trước mắt cô.
Bản thân Hề Phán cũng không biết, cô không chỉ không quên, mà thậm chí còn nhớ rõ ràng đến vậy.
Trong một khắc kia, khi cô nhìn vào mắt Du Hàn Xuyên, bỗng nhiên phát hiện, ánh mắt của hắn và thiếu niên trong trí nhớ của cô hoá ra có vài phần tương tự.
*
Trong phòng tắm sương mù bao phủ, trong chiếc gương mờ ảo phản chiếu hai bóng người đang dựa vào nhau, nhìn có vẻ thân mật đến thế, nhưng thực tế mỗi người lại mang theo những nỗi niềm riêng…
*
Ngày hôm sau, Du Hàn Xuyên dậy sớm đến công ty.
Hề Phán thì không hề có gánh nặng mà ngủ thẳng đến hơn 10 giờ mới mở mắt. Dù sao mấy ngày gần đây cô đều làm ca giữa, hoàn toàn không cần lo lắng chuyện đi làm muộn, hơn nữa cho dù thật sự đến muộn cũng không sao, tiền lương muốn trừ bao nhiêu thì cứ trừ. Cô cũng không trông cậy vào chút tiền kia làm cái gì.
Hề Phán không thiếu nhất chính là tiền, khoa trương một chút mà nói, cô nghèo đến chỉ còn lại mỗi tiền thôi. Tiền gửi ngân hàng, tất cả tài sản trên danh nghĩa của cô cộng lại vượt qua 9 con số. Một năm 12 tháng, đại đa số thời gian, cô thậm chí còn chẳng tiêu hết nổi tiền lãi.
Hề Phán gần như không cảm thấy hứng thú với cái gì cả, bằng không cũng không đến mức đến khách sạn đi làm qua ngày. Đối với cô mà nói, cuộc sống không có gì đáng để chờ mong, dường như liếc mắt một cái là có thể nhìn thấy điểm cuối của phần đời còn lại rồi.