Bị cô trêu chọc như vậy, một chút tức giận trong lòng Du Hàn Xuyên cũng tiêu tan.
Lúc hai người vào cửa, kim đồng hồ treo ở cửa chính đã chỉ vào 11 giờ rưỡi.
Hề Phán đá văng giày cao gót trên chân, đúng lý hợp tình mà sai khiến Du Hàn Xuyên ôm cô về phòng, cô muốn đi tắm.
Người đàn ông giống như cục bột lành tính, cam chịu mà ôm cô đến phòng ngủ chính, đặt ở trên giường, sau đó xoay người đến phòng tắm xả nước tắm, lại đi ra ôm người vào.
Lúc này, Du Hàn Xuyên mới bắt đầu thu thù lao vất vả vừa rồi. Thân thể phù hợp, linh hồn cộng hưởng, hết thảy đều tuyệt vời như vậy. Khi đến đỉnh cao của sự vui sướиɠ, cánh tay mảnh khảnh của Hề Phán vô lực vòng quanh eo hắn, cả người xụi lơ ở trong lòng hắn.
Du Hàn Xuyên nghe được cô mơ hồ không rõ mà nói câu gì đó, giọng nói như có như không, hắn nghe không rõ ràng, nhưng trên cảm giác, trong đó có một âm chữ mơ hồ là…
“Tiêu…”
*
Du Hàn Xuyên cảm thấy mình có thể thật sự điên rồi, hơn nữa còn là loại điên rất nghiêm trọng nữa. Chỉ trong vòng một ngày, đầu tiên là không hiểu sao hắn lại cảm thấy Hề Phán như đang xuyên qua hắn mà nhìn một người nào đó, hiện tại lại càng hoài nghi câu nói mơ hồ không rõ của Hề Phán lúc thân mật với hắn là có thâm ý khác.
Hắn biết rõ loại ý nghĩ này rất hoang đường, rất buồn cười, nhưng tình huống vừa rồi, thật sự chỉ là tưởng tượng của hắn thôi sao?
Đầu óc Du Hàn Xuyên không khống chế được mà hồi tưởng lại cách đây không lâu, ở trong góc hội sở, hắn nghe được người đàn ông tên Hà Minh Hiên kia nói…
“Cô… Thế nào rồi?... Khi đó tất cả mọi người cảm thấy cô một lòng chỉ muốn học hành, ai cũng không nghĩ tới sẽ..."
Giọng Hà Minh Hiên rất nhỏ, Du Hàn Xuyên nghe loáng thoáng. Ban đầu Du Hàn Xuyên cũng không nghĩ nhiều, nhưng bởi vì phản ứng của Hề Phán… Cô vốn đang cười, nhưng theo những lời Hà Minh Hiên nói ra, một chút ý cười kia cũng dần dần biến mất, lập tức cụp mắt xuống. Ánh đèn từ đỉnh đầu chiếu xuống, nửa khuôn mặt cô phủ một tầng bóng tối nhợt nhạt.
Phần lớn thời gian, Hề Phán ở chung với những người khác đều rất lễ phép. Lời nói của Hà Minh Hiên đại khái là gợi lên một ít hồi ức trước kia của cô, nhất thời có chút thất thố, nhưng rất nhanh cô đã điều chỉnh lại, trên mặt một lần nữa nở nụ cười, giống như chưa từng xảy ra chuyện gì.
Hà Minh Hiên ngồi bên cạnh, có lẽ là nói quá nhập tâm nên mới không phát hiện ra phản ứng của Hề Phán. Du Hàn Xuyên đứng gần đó thì lại thấy rất rõ ràng.
Khi đó Du Hàn Xuyên bắt đầu để ý đến những lời mà Hà Minh Hiên nói, đoán xem rốt cuộc là anh ta đã nói cái gì, lại khiến Hề Phán có phản ứng như vậy?
Nội dung hai người nói chuyện với nhau, Du Hàn Xuyên vẫn luôn nghe không rõ ràng, khiến hắn không cách nào ghép những tin tức mơ hồ thiếu hụt kia thành một nội dung chính xác cả. Nhưng hắn cũng không dám tới gần, sợ Hề Phán nhận ra hắn có mặt ở đó.
Nhưng vì sao hắn lại sợ bị Hề Phán phát hiện ra nhỉ?
Khi đó, nội tâm Du Hàn Xuyên mâu thuẫn mà phức tạp,. Sau đó, khi Hề Phán nhìn về phía hắn, nội tâm hắn dường như được giải thoát, thở phào nhẹ nhõm, rồi lại mơ hồ có một loại cảm giác khó hiểu, không thể nói rõ.
Trên đường về nhà, Du Hàn Xuyên vẫn đang suy nghĩ những lời Hà Minh Hiên nói khi đó. Hắn không ngừng nhớ lại tình cảnh lúc đó, câu nói kia luôn mơ hồ không rõ, nhưng Du Hàn Xuyên phát hiện ra một chi tiết… Khẩu hình lúc đó của Hà Minh Hiên, âm tiết tương đương, tựa như là “Tiêu”...