Chương 15

Giọng Hề Phán nói chuyện với người đàn ông trẻ tuổi đeo kính kia cũng không lớn, nhưng bởi vì cách rất gần, Du Hàn Xuyên mơ hồ có thể nghe được một chút…

“Thi đại học... Trạng Nguyên tỉnh... Thanh Hoa Bắc Đại …”

Du Hàn Xuyên biết Hề Phán tốt nghiệp Yến Đại, có thể thi đậu đại học này thì thời trung học ít nhất cũng phải là học sinh giỏi. Hề Phán bình thường lười biếng, làm cho người ta có một loại cảm giác làm chuyện gì cũng hờ hững, cộng thêm một công việc nhân viên tổng đài khách sạn cho qua ngày đoạn tháng, dẫn đến Du Hàn Xuyên thường xuyên quên mất hình tượng học sinh ưu tú của cô.

Mà hiện tại, hắn từ trong miệng người khác, nghe được quá khứ càng thêm huy hoàng của Hề Phán.

Du Hàn Xuyên bỗng nhiên phản ứng lại, hắn và Hề Phán qua lại đã gần một năm, chuyện thân mật nhất đều đã làm đủ cả, nhưng trên thực tế, hiểu biết của hắn đối với cô lại ít đến đáng thương. Hắn biết tên của cô, biết cô tốt nghiệp trường đại học nào, biết cô rất có tiền. Nhưng trừ những điều đó ra, thì gần như hoàn toàn không biết gì nữa cả.

Không, hắn còn biết nhà cô ở nơi nào, hắn đã từng đến một lần rồi!

Nhưng thật ra cũng không chắc lắm, đó có lẽ chỉ là một căn nhà của cô, mà cô đại khái còn có không ít những căn nhà tương tự như vậy…

Trong khoảng thời gian ngắn, Du Hàn Xuyên chỉ cảm thấy thân thể dường như không chịu sự khống chế của mình nữa, không thể chấp hành mệnh lệnh mà đại não đưa ra — không mở miệng được, cũng không bước đi được, chỉ có thể trầm mặc đứng tại chỗ.

*

Hề Phán nói chuyện với Hà Minh Hiên, trong lúc vô tình đánh giá chung quanh thì nhìn qua chỗ ngoặt bên cạnh, cả người cô sửng sốt.

Du Hàn Xuyên đang đứng ở nơi đó, trên mặt không có biểu cảm gì. Không biết hắn đã đến từ lúc nào, có nghe được những lời cô nói với Hà Minh Hiên hay không, nếu có, vậy hắn nghe được bao nhiêu rồi?

Trong đầu Hề Phán xẹt qua những ý nghĩ này, nhưng cô cũng không khẩn trương, bởi vì những gì cô nói với Hà Minh Hiên cũng không phải là chuyện không thể để người khác biết.

“Phán Phán.” Đại khái là nhận ra tầm mắt của cô, Du Hàn Xuyên lúc này mới đi tới. Hắn gọi tên cô, trên mặt mang theo nụ cười, ánh mắt dịu dàng, giọng điệu thân mật: “Chúng ta nên về nhà rồi.”

Hắn đi tới bên cạnh Hề Phán rồi dừng lại, ánh mắt dừng lại trên người Hà Minh Hiên, cười hỏi: “Đây là bạn em sao?”

“Bạn học cấp ba của em, Hà Minh Hiên.” Hề Phán nói, sau đó giới thiệu với Hà Minh Hiên: “Bạn trai tôi, Du Hàn Xuyên.”

Hai người chào hỏi đơn giản.

Lúc này thời gian đã là hơn 10 giờ tối, gần 11 giờ, quả thật có chút muộn, nên về nhà rồi.

Hề Phán lại cùng Hà Minh Hiên hàn huyên đơn giản hai câu, sau khi nói lời tạm biệt với nhau thì đi theo Du Hàn Xuyên trở về, nói lời tạm biệt với mấy người bạn của hắn, sau đó mới rời khỏi hội sở.

Mặc dù đã khuya, khu vực phồn hoa của Yến Thành vẫn đèn đuốc sáng rực như cũ, chỉ là người đi trên đường đã ít đi một chút.

Suốt quãng đường đều thông suốt, không chút trở ngại.

Xe chạy đến dưới lầu tiểu khu thì dừng lại. Trước đó Hề Phán đã kêu đau chân, lúc này đến nơi, cô liền ngồi yên ở bên trong, đưa mắt nhìn Du Hàn Xuyên đã xuống xe chờ cô, nũng nịu nói với anh: “Em đi không nổi nữa!”

Du Hàn Xuyên làm sao không rõ ý của cô, vừa buồn cười vừa bực mình, nhưng vẫn cúi người từ trong xe ôm ngang người cô ra. Cánh tay mảnh khảnh của Hề Phán thuận thế ôm lấy cổ hắn, cười nũng nịu, ghé lại hôn lên cằm hắn một cái.