Chương 14

"Tôi chưa học xong lớp 11 đã bị gia đình sắp xếp ra nước ngoài, gần đây mới trở về." Hà Minh Hiên đưa tay đẩy đẩy gọng kính trên sống mũi, giọng điệu có chút tò mò mà hỏi Hề Phán: “Khi đó tôi ở nước ngoài, không chú ý tin tức trong nước, nhưng thành tích của cô tốt như vậy, còn luôn đứng nhất trong mấy kỳ thi liê ntrường, Thế nào, sau đó thi đại học, có lấy về cho Nhất Trung của chúng ta một thủ khoa tỉnh không?"

Hề Phán vẫn im lặng nghe Hà Minh Hiên nói chuyện. Những năm gần đây, cô vẫn tránh nghĩ đến những người và chuyện trước kia, hôm nay đột nhiên nghe được từ miệng người khác, mới phát hiện kỳ thật cũng không có gì. Nghe được câu hỏi của Hà Minh Hiên, cô lắc đầu: “Không có.”

Hà Minh Hiên cũng không hề bất ngờ với đáp án này: “Trạng Nguyên chỉ có một, toàn tỉnh nhiều trường học như vậy, cao thủ nhiều như mây, không lấy được cũng rất bình thường. Dù sao thì với thành tích của cô, chỉ cần phát huy bình thường, Thanh Hoa, Bắc Đại tùy ý chọn.”

Đây cũng không phải là Hà Minh Hiên nói bừa, điểm này gần như tất cả thầy trò bọn họ đều công nhận. Hơn nữa ngoại trừ thi đại học, còn có thể đi theo con đường đề cử bảo đảm, với điều kiện của Hề Phán, lấy được chỉ tiêu không phải là vấn đề.

Hà Minh Hiên vô cùng khẳng định điểm này, sau đó một giây lại đã thấy Hề Phán lắc đầu: “Không có, lúc tôi thi đại học... Không phát huy tốt, cũng không muốn học lại, cuối cùng vào Yến Đại.”

Hà Minh Hiên nghe vậy, há hốc miệng, nhất thời không biết nên nói cái gì, qua vài giây, mới mở miệng nhỏ giọng xin lỗi Hề Phán: “Xin lỗi, tôi, tôi không nghĩ tới... Yến Đại cũng rất lợi hại, nếu thành tích lúc trước của tôi có thể thi đậu Yến Đại, nhà của tôi cũng sẽ không đưa tôi xuất ngoại..."

Giọng Hà Minh Hiên càng lúc càng nhỏ, đầu cũng cúi xuống, cuối cùng lại nhỏ giọng nói một câu: “Xin lỗi!”

Yến Đại đích xác rất tốt, xếp hạng trong nước cũng là hàng đầu, nhưng đối với người vốn có thể ổn định vào Thanh Hoa Bắc Đại mà nói thì chẳng có bất kỳ tác dụng an ủi nào cả.

Hề Phán thật sự không để ý chút nào. Lúc trước, nếu như cô học lại, thi vào Thanh Hoa Bắc Đại hẳn là không có vấn đề gì, cô chỉ đơn thuần không muốn tiếp tục giày vò bản thân nữa. Không ngờ Hà Minh Hiên sẽ bởi vì vô tình hỏi một câu mà áy náy như vậy, cô cười nói: “Không sao, anh nghĩ xem, Yến Đại gần nhà, hơn nữa tôi lại không lo chuyện tìm việc làm, học đại học gì kỳ thật cũng như nhau cả, đúng không?"

Hà Minh Hiên nghe vậy, sửng sốt một giây, sau đó nhịn không được bật cười: “Hề Phán, cô như vậy sẽ kéo thù hận của rất nhiều người đó, cô biết không? Kẻ có tiền đáng ghét!”

Hề Phán chỉ cười, không nói gì.

*

Du Hàn Xuyên đứng ở chỗ rẽ một lát.

Cách đó không xa, Hề Phán đang vui vẻ trò chuyện với một người đàn ông trẻ tuổi đeo kính gọng đen.

Du Hàn Xuyên là tới tìm Hề Phán.

Tuy rằng lúc trước chính hắn nói với Hề Phán nhàm chán có thể đi dạo chung quanh một chút, thế nhưng hắn và đám bạn bè ngồi thật lâu cũng không thấy Hề Phán trở lại. Gọi cho cô mấy cuộc điện thoại cũng đều là chờ mãi không có người nghe máy nên tự động cúp máy, Du Hàn Xuyên khó tránh khỏi có chút lo lắng, vì thế mới đứng dậy tìm người.

Du Hàn Xuyên rất hiểu thói quen của Hề Phán, không hề nấn ná ở nơi đông người mà trực tiếp đi tìm trong những góc yên tĩnh. Quả nhiên, rất nhanh đã tìm được người. Chỉ là Du Hàn Xuyên không nghĩ tới, Hề Phán không phải ở một mình.