Bên kia, Hề Phán hờ hững đi dạo một vòng, sau đó thì cũng lười đi tới đi lui nên quyết định tìm một góc yên tĩnh ngồi xuống. Lấy tai nghe nhét vào, một bên nghe sách một bên lẳng lặng nhìn cảnh tượng nâng ly chạm cốc nào nhiệ trong hội trường.
Cô dần dần có chút thất thần.
“… Hề Phán?” Bên cạnh vang lên một giọng nói, tựa như có chút do dự: “Cô là Hề Phán sao?”
Hề Phán hoàn hồn, theo tiếng mà nhìn qua thì thấy cách chỗ cô không xa là một người đàn ông trẻ tuổi cao gầy. Anh ta đứng đó, trên sống mũi đeo một cặp kính gọng đen, cả người mang theo một cỗ khí chất của người trí thức. Cô cẩn thận đánh giá diện mạo đối phương, trong đầu nhanh chóng lướt qua một lượt, xác định cô không quen biết người này. Nhưng nếu đối phương đã gọi tên cô, tuy rằng giọng điệu nghe có vẻ không chắc chắn lắm, nhưng xuất phát từ phép lịch sự, Hề Phán vẫn đáp lại một câu: “Xin lỗi, anh là?"
Nghe thấy những lời này của cô, người nọ lộ ra vẻ mặt kinh ngạc, vừa đi tới vừa nói: “Thật sự là cô à! Vừa rồi tôi chỉ cảm thấy có chút giống, nhưng không dám khẳng định, cho nên thử gọi một câu... Xin lỗi, tôi chỉ là không ngờ sẽ gặp được bạn học cũ ở chỗ này, nên hơi có chút kích động. Tôi có thể ngồi chỗ này không?"
“Tùy anh.” Hề Phán cười cười, trong lòng lại nghĩ đến từ mà đối phương vừa nhắc tới — bạn học. Trí nhớ của cô vẫn rất tốt, có thể khẳng định ở hai giai đoạn cấp ba và đại học thì trong lớp của cô không hề có người này. Vậy nên người này là học cùng lớp với cô hay là bạn cấp hai hoặc tiểu học?
“Chắc cô không nhận ra tôi rồi…” Thanh niên ngồi xuống bên cạnh, anh ta tựa như có chút không được tự nhiên, đưa tay gãi gãi đầu rồi mới nói tiếp: “Tôi tên là Hà Minh Hiên, cấp ba học ở Yến Thành Nhất Trung, cùng khóa với cô, nhưng không cùng lớp mà ở lớp bên cạnh... Không phải lớp 2, là lớp 8, thành tích của tôi vẫn luôn không tốt lắm..."
Nói đến chuyện trước kia, Hà Minh Hiên bất giác nở nụ cười, ánh mắt sáng ngời.
Nhất Trung là trung học tốt nhất toàn bộ Yến Thành, không có gì phải bàn cãi, cho tới nay vẫn là như thế. Hơn nữa không chỉ ở trong thành phố, cho dù mở rộng ra toàn tỉnh, thì đó cũng là trường trung học hàng đầu.
Khoá của Hà Minh Hiên tổng cộng có hai mươi sáu lớp, hai lớp thực nghiệm, hai mươi mốt lớp phổ thông, ba lớp còn lại không cần phải nói - về cơ bản đều là người chơi hệ tiền tệ. Trường học mỗi học kỳ sẽ căn cứ vào thành tích thi cuối kỳ để xếp hạng và điều chỉnh lớp một lần. Hà Minh Hiên có thể vào lớp 8 thì thành tích cũng coi như là rất tốt rồi. Mà lúc này, anh ta nói thành tích của mình vẫn không tốt lắm, cũng không phải khiêm tốn, chủ yếu là bởi vì đối tượng so sánh là Hề Phán.
Hề Phán thời trung học, gần như là sự tồn tại mà tất cả mọi người cùng khóa đều ngưỡng mộ. Cô là người chơi thường trực trên bảng vinh dự của trường. Trong suốt năm lớp mười, cô vĩnh viễn ngồi vững vị trí đứng đầu trong các kỳ thi lớn nhỏ. Lên lớp mười một thì được phân vào lớp thực nghiệm khoa học tự nhiên, cô vẫn là người đứng đầu lớp, điểm số vượt trội hơn hẳn.
Không chỉ vậy, cô còn có một đống giải thưởng từ các cuộc thi nữa.
Học thức, diện mạo, gia thế, không chỗ nào không ưu tú, là một thiên kim chân chính.