Hắn ta sửng sốt, sau đó là giận dữ, trừng mắt hung hăng xoay người lại. Đang định há miệng muốn mắng người thì nhìn rõ người tới, nhất thời hắn ta cứng họng, khuôn mặt nghẹn đỏ, cuối cùng phun ra hai chữ: “Anh Xuyên..."
Du Hàn Xuyên hết sức ghét bỏ liếc hắn ta một cái, rất nhanh đã dời mắt qua người bên cạnh: “Phán Phán.”
Ánh mắt Hề Phán liếc hắn một cái, không nói gì.
Thanh niên, cũng chính là Chu Cách, trơ mắt nhìn người đẹp hắn ta bắt chuyện nửa ngày không đáp lời lúc này đã đi cùng anh Xuyên của hắn ta.
Hắn ta bối rối đứng tại chỗ vài giây, rồi mới chậm chạp phản ứng lại. Vừa rồi hình như hắn ta còn đang chuẩn bị đào góc tường của anh Xuyên? Hơn nữa còn bị bắt tại trận…
Cả người hắn ta không kiềm được mà run rẩy, vẻ mặt vặn vẹo.
*
Suốt quãng đường đi theo Du Hàn Xuyên, Hề Phán cảm nhận được có thấy vô số ánh nhìn đang tập trung trên người cô. Còn chưa ngồi xuống, đã nghe hết người này đến người khác lên tiếng.
“Chào chị dâu!"
“Bảo sao anh Xuyên vẫn không dám dẫn người đến, đổi lại là tôi mà có chị dâu xinh đpẹ như tiên nữ như thế này làm bạn gái, tôi cũng phải giấu đi, hề hề."
Du Hàn Xuyên nháy mắt ra hiệu một lượt cho mấy tên đồng bọn xung quanh, ai nấy lập tức quy củ hơn rất nhiều.
Lúc này hắn mới mở miệng giới thiệu hai bên với nhau.
“Bạn gái tôi, Hề Phán.”
“Đây là Kha Văn Thành, Hồ Đông... Còn có người vừa rồi líu ríu với em thì tên là Chu Cách.”
Chờ Du Hàn Xuyên giới thiệu xong, Hề Phán mới cười chào hỏi mọi người: “Chào mọi người.”
Những người này cô gần như đều biết, bởi vì bọn họ đều là bạn bè có quan hệ không tệ với Du Hàn Xuyên, đời trước cũng từng gặp mấy lần. Hề Phán đánh giá mọi người một lượt, cuối cùng ánh mắt dừng lại ở người tên Tưởng Phương Vũ kia.
Đối phương cũng đang nhìn cô, ánh mắt có chút do dự.
Hề Phán không hề bất ngờ chút nào. Đây là Tưởng Phương Vũ nhận ra cô có chút giống người nào đó, nhưng nhất thời lại không thể xác định được là ai. Đời trước, lần đầu tiên gặp mặt lúc cũng là như vậy, tuy rằng địa điểm cũng không phải ở chỗ này. Anh ta vừa gặp đã nhận ra một vài manh mối luôn rồi.
Hề Phán rất nhanh thu hồi tầm mắt, giống như là vô tình nhìn thoáng qua một cái thôi.
Đám bạn bè của Du Hàn Xuyên vô cùng tò mò với Hề Phán, yên tĩnh không bao lâu liền không nhịn được mà anh một câu tôi một câu bắt chuyện với cô, không khí cực kỳ náo nhiệt.
Nói chuyện nhiều, mọi người dần dần thả lỏng, không còn gò bó như trước nữa.
Chỉ nghe người tên Hồ Đông kia nói: “Chị dâu, tôi nói với chị, đừng thấy anh Xuyên của chúng tôi có khuôn mặt trêu hoa ghẹo nguyệt mà nhầm, chứ thực tế ổng đứng đắn lắm đấy. Tôi quen ổng nhiều năm như vậy, trước khi quen chị thì ổng vẫn luôn độc thân đó!"
Giọng nói vừa dứt, người bên cạnh liền tiếp lời: “Cũng chỉ có hồi trung học…”
Người nói chuyện này chính là Tưởng Phương Vũ. Lúc trước Hề Phán đã đặc biệt chú ý đến anh ta rồi. Vừa rồi, lúc mọi người mồm năm miệng mười nói chuyện rôm rả, anh ta cũng không hề tham gia vào, mà chỉ ngồi một bên quan sát. Hiện tại, lên tiếng tiếp lời, đại khái cũng là muốn thăm dò chút gì đó.
Chỉ vừa gợi chuyện, những người khác vẫn chưa ý thức được gì cả.
Trong lòng Hề Phán lại rất rõ ràng, bởi dù sao đời trước cô cũng đã trải qua một lần rồi. Trên mặt cô mang theo nụ cười nhàn nhạt, thoạt nhìn giống như là đang chăm chú lắng nghe, nhưng trên thực tế thì sự chú ý đều tập trung vào Du Hàn Xuyên ngồi ngay bên cạnh. Trong lòng hắn có quỷ, sẽ không để Tưởng Phương Vũ nói hết lời đâu.