Chương 10

Hề Phán cứ thế mà đi thẳng vào trong, tất cả cơ hồ đều là những khuôn mặt xa lạ. Cô cũng không vội đi tìm Du Hàn Xuyên, mà chậm rãi đi dạo, dùng ánh mắt thờ ơ để đánh giá xung quanh.

Bỗng nhiên, cô đối diện với một đôi mắt tràn ngập hứng thú.

Đó là một người đàn ông trẻ tuổi, bộ dạng coi như là đẹp trai, ăn mặc rất thời thượng. Gã đứng cách Hề Phán không xa, trong tay đang bưng nửa ly rượu. Thấy cô nhìn qua thì mới cười cười mà tiến lại: "Người đẹp, đi một mình sao?"

*

Bên kia.

Du Hàn Xuyên cùng mấy người bạn đang ngồi với nhau, nói chuyện câu có câu không. Mấy người này đều biết hắn có bạn gái nhưng lại không dẫn ra ngoài. Tất cả mọi người đều rất tò mò, khuyên can mãi mới thuyết phục được hắn dẫn người ta đến, đã sớm mong chờ nãy giờ rồi.

“Anh Xuyên, sao chị dâu còn chưa tới?”

“Không phải anh lừa bọn này đấy chứ? Vậy thì chán chết..."

“Không được, hôm nay bất kể thế nào tôi cũng muốn gặp một lần!"

Mọi người ồn ào, thúc giục Du Hàn Xuyên gọi điện thoại hỏi một chút.

Trong lòng Du Hàn Xuyên thầm tính, hẳn là Hề Phán cũng nên đến nơi rồi. Vì vậy hắn cũng thuận theo yêu cầu của bọn họ mà gật gật đầu, lấy điện thoại di động ra bấm số của Hề Phán. Ghi chú là “Nhóc hư hỏng”.

Trong lúc chờ điện thoại kết nối, người bên cạnh lại lên tiếng.

“Thằng quỷ Chu Cách kia đâu rồi, vừa hãy không phải còn ở đây à?”

“Đoán chừng lại đi tán gái rồi!"

“Gọi điện thoại bảo cậu ta mau cút về đây, chị dâu sắp tới rồi, thái độ cũng quá không đứng đắn rồi đó!"

*

Hoàn cảnh hơi ồn ào, đến khi di động vang lên vài tiếng thì Hề Phán mới nhận ra. Không cần đoán cũng biết là Du Hàn Xuyên gọi tới.

Cô lấy di động ra nhìn, quả nhiên là số điện thoại với ghi chú “vịt miễn phí”.

Đời trước, hình tượng của Du Hàn Xuyên ở trong lòng cô rất tốt, ghi chú là “Thân ái” mà cô cũng không thấy sến sẩm chút nào. Trùng sinh lại một lần, ở trong mắt cô, hình tường của Du Hàn Xuyên đều có dính dáng đến động vật hết.

Thanh niên bên cạnh vẫn nhất quyết tìm chằng được đề tài để bắt chuyện với cô, Hề Phán cười cười: “Xin lỗi, nghe điện thoại.”

“Ừm… Đã đến rồi…”

Nhắc tới cũng trùng hợp, cô vừa bắt máy chưa được mấy giây, thanh niên bên cạnh cũng nhận được điện thoại: “Alo, anh Thành... Oan uổng quá, em thật sự không chạy lung tung, ở ngay bên cạnh chỗ các anh... Vâng vâng vâng, tới ngay đây!"

Hai người trước sau cùng cúp điện thoại.

Thanh niên vẫn chưa từ bỏ ý định: “Người đẹp, lưu lại phương thức liên hệ được không?”

Hề Phán lắc đầu: “Tôi phải đi tìm người.”

Du Hàn Xuyên đã nói qua về phương hướng với cô trong điện thoại rồi, hắn cũng hỏi vị trí của cô, bảo cô ở tại chỗ chờ hắn tới đón. Vừa lúc Hề Phán cũng lười tìm hắn, cô đứng tại chỗ, đánh giá bốn phía.

Mấy người đang tụ tập nói cười cách đó không xa cũng dần tản ra, bóng dáng quen thuộc hiện vào trong mắt - là Du Hàn Xuyên. Hắn vẫn mặc trên người bộ quần áo buổi sáng lúc ra cửa, nhưng đã cởϊ áσ khoác, chỉ mặc áo sơ mi. Ba cúc áo trên cùng đã cởi ra, tay áo xắn lên, một chút cũng không nhìn ra dáng vẻ đứng đắn nghiêm cẩn lúc đi làm, ngược lại làm cho người ta có một loại cảm giác văn nhã bại hoại.

Hắn bước chân dài đi tới.

Thanh niên bên cạnh còn đang nói chuyện: “Người đẹp, em thật sự không..." Lời còn chưa nói xong, bỗng nhiên cảm giác được cổ áo bị người từ phía sau tóm lấy.