Đặc biệt là chiếc hộp nhỏ chứa Đông châu, từng viên đều lớn, tròn trịa và đẹp đẽ.
Minh Châu cầm một viên lên, áp thử lên trán rồi cổ, ngắm nhìn mình trong chiếc gương đồng. Hình ảnh sáng rực và quyến rũ trong gương khiến nàng hài lòng vô cùng.
Đúng lúc ấy, từ phía sau vang lên tiếng bước chân. Trong gương phản chiếu bóng dáng một nam nhân mặc trường bào rộng tay, dáng người thanh tao xuất trần.
Minh Châu khẽ nhướn mày, không thèm quay đầu: “Ngươi là ai, sao dám xông vào phòng ta?” Nàng cẩn thận đặt viên Đông châu trở lại hộp nhỏ, xoay người lại, nghiêng đầu nhìn An Dật Vương.
Ánh mắt nàng trong trẻo nhưng đầy mê hoặc, vẻ tươi trẻ lẫn chút kiêu ngạo như một đoá hoa xuân giữa nhân gian náo nhiệt. Khung cảnh ấy không khác gì cảnh sắc mùa xuân đang bừng nở trong mắt An Dật Vương.
Khoảnh khắc đó, hắn đã hoàn toàn ngẩn ra.
“Trả lời đi chứ!” Minh Châu cau mày, không vui. Nàng tiện tay nhặt một viên hồng ngọc từ trong hộp ném thẳng vào người An Dật Vương.
Bị viên ngọc chạm vào, An Dật Vương giật mình tỉnh lại.
Nhận ra biểu hiện vừa rồi của mình, gương mặt thanh tú và tuấn mỹ của hắn thoáng ửng đỏ, như một lớp son mỏng, đẹp đến ngỡ ngàng.
Viên hồng ngọc đỏ rực rơi xuống người An Dật Vương, lăn trên mặt đất. Màu đỏ rực rỡ, nồng nàn như chính người con gái sống động trước mắt, tựa bức tranh đầy màu sắc vẽ nên từ những nét cọ đậm đà nhất.
An Dật Vương cúi xuống nhặt viên hồng ngọc, bàn tay khẽ siết chặt như muốn nắm giữ trái tim đang đập loạn nhịp trong l*иg ngực mình.
Minh Châu khó hiểu, đôi mắt to tròn đầy ngạc nhiên: “Ngươi rốt cuộc là ai? Xông vào đây không nói một lời, giờ lại câm lặng như thế là sao.”
“Ta…” An Dật Vương khẽ mở miệng nhưng bất giác không biết nên nói gì. Tâm trí hắn rối bời, nhất là khi Minh Châu uyển chuyển bước tới gần. Hương thơm nhẹ nhàng từ nàng dần quấn lấy không khí xung quanh.
“Đứng lại! Đừng đến gần ta nữa!” An Dật Vương bất thình lình lùi mấy bước, phản ứng mạnh mẽ, ánh mắt kinh hãi nhìn Minh Châu như nàng là yêu nữ, một kẻ quyến rũ khiến người tu hành sa ngã dưới chân tượng Phật trang nghiêm.
Minh Châu không nói nên lời, thái độ kỳ quặc của hắn khiến nàng nổi giận. Nàng vừa định buông một tràng cười nhạo thì An Dật Vương đột ngột quay lưng, không nói không rằng đẩy cửa rời đi.
Minh Châu đứng sững, đôi môi hé ra khép lại: “... Lạ thật!”
Bên ngoài, vệ sĩ canh giữ thấy Vương gia bước ra, lập tức buông tay khỏi Hồng Cô và hai nữ vệ sĩ.
“Vương gia.” Họ nhìn hắn, ánh mắt lộ vẻ dò hỏi.
“Rời khỏi đây thôi.” An Dật Vương tháo tràng hạt trên cổ tay, ngón tay xoay nhẹ từng hạt, cố xoa dịu trái tim đang đập loạn nhịp của mình.
Nhưng vô ích.
Hương thơm của Minh Châu dường như vẫn vương vấn nơi chóp mũi, dung nhan tuyệt sắc của nàng liên tục hiện lên trong đầu hắn. An Dật Vương xoay chuỗi hạt càng lúc càng nhanh như thể muốn cắt đứt mọi cảm giác xáo động.
Rồi đột nhiên chuỗi tràng hạt đứt tung.
Tiếng hạt gỗ tím đàn hương rơi lả tả xuống sàn, âm thanh vụn vỡ vang lên trong sự im lặng đến nghẹt thở.
“Vương gia.” Thuộc hạ xung quanh nhìn nhau bối rối, không biết nên tiếp tục hay đứng chờ.
An Dật Vương hít một hơi dài, cúi xuống nhặt từng hạt gỗ một cách cẩn thận, như thể muốn níu giữ lại chút bình tâm trước đây, khi hắn chưa gặp Minh Châu.
“Chúng ta đi thôi.” Hắn lặp lại.
Lần này, họ mới thực sự rời đi.
---
Trong phòng, Hồng Cô hốt hoảng bước vào, nhìn Minh Châu kỹ lưỡng: “An Dật Vương có làm gì ngươi không?”
Dù giận Minh Châu đã phụ bạc chủ nhân nhà mình để chọn Tấn Vương, nhưng sự an nguy của nàng vẫn là điều quan trọng nhất.
Minh Châu nhún vai, lơ đễnh đáp: “Có thể làm gì chứ? Chỉ là một người kỳ lạ thôi.”
Nói rồi, nàng đóng chiếc hộp nhỏ lại, gọi lớn ra ngoài: “Lính đâu, vào đây!”
Hai nữ vệ binh bước vào, hành lễ: “Vương phi!”
Minh Châu gật đầu: “Mang cái hộp này đi, chúng ta về phủ thôi.”